Hoa ly

Trong hỗn độn và bình thản đời thường, có những phút giây rung động bất chợt, những lối đi rẽ ngoặt cũng đời thường nhưng lại làm ta băn khoăn, thao thức, không tin đó là sự thật… – Truyện ngắn của Ma Văn Kháng

Hoa ly màu vàng ngà, năm cánh dày dặn, nở trông giống cái loa kèn. Năm cành hoa ly, mười bông, bông hàm tiếu, bông phong nhụy. Nét hoành, nét tỏa, tự nhiên mà như sắp đặt nhờ bàn tay và con mắt thẩm mỹ nhà nghề. Hoa ly dáng yêu kiều, đẹp quý phái, sang trọng và tỏa hương. Hương hoa ly thơm đậm đà, chân thật mà vương giả quanh quất, như thực như mơ.

Thơm thế nên bó hoa ly rời cửa hàng hoa, đặt trong giỏ xe máy rồi mà vẫn có con ong vo vo bám theo. Cho tới khi, chiếc xe máy của Thao dừng lại ở ngã tư Kim Mã – khách sạn Daewoo, có lẽ vì ở đây ùn tắc đông người quá, con ong mới chịu bay đi.

Buổi chiều, vào giờ tan tầm ùn tắc đã là chuyện thông lệ. Nhưng hôm nay sao ùn tắc khiếp thế! Ùn tắc ở những ngã tư giao cắt. Ùn tắc ở cả những đại lộ, những dải đường một chiều và ở cả những con phố nhỏ. Hỏi ra thì mới biết, hôm nay thành phố có mấy cuộc họp quốc tế quan trọng, nhiều đường phố phải cấm để nhường cho xe của khách.

– Cháu ơi, đừng chen lên nữa cháu. Cái chăn bông buộc ở sau xe cháu đè lên bó hoa ở giỏ xe của cô rồi đây này!

– Cháu xin lỗi cô. Cũng là do cháu sốt ruột quá! Cô ơi, liệu đường này tắc còn lâu không?

– Cô cũng không rõ. Cô cũng đang sốt ruột đây.

– Mẹ cháu đang nằm cấp cứu ở bệnh viện, cô ạ. Nghe nói, đường Đội Cấn cũng cấm. Thế thì không biết bao giờ cháu mới đến được với mẹ cháu đây.

Không còn là nghe nói nữa, nửa giờ sau, thoát khỏi chỗ ách tắc nọ, cả Thao và cô bé có mẹ đang cấp cứu ở bệnh viện phải dừng lại trước một khối người xe đen đặc ở đoạn đường rẽ vào con phố có tên một chiến binh yêu nước. Đèn đường đã lên. Mặt đất tối xầm. Vòm trời là một cái vung úp chụp xuống, đen ngòm. Lại lắc rắc mấy hạt mưa. Nhìn bó hoa ly đã kém sắc tươi, Thao liền vòng tay lái theo cô bé có mẹ đang nằm cấp cứu ở bệnh viện, rẽ vào một con ngõ nhỏ, mở lối thoát.

– Trời ạ. Sao bây giờ là 11 giờ đêm, mày mới đến, hả Thao?

– Thôi, rửa chân tay rồi ăn cơm, tao vẫn đợi đấy.

– Khoan, lấy cho tao lọ hoa. May quá, năm sáu tiếng đồng hồ rồi mà hoa ly chưa héo. À, lấy cho tao chậu nước đã.

– Con khỉ! Tiền đâu mà mày mua hoa ly thế hả?

Thao thở thào thào. Cuối cùng thế là cũng đến đích. Cuối cùng thế là cũng đã ra khỏi cái bát quái trận đồ, cái ngõ nhỏ càng đi càng tối mò, càng rối rắm và không có lối ra. Cuối cùng thì cũng đã đến được nhà Hương, dẫu lúc này đang là những giờ phút cuối cùng của ngày sinh nhật lần thứ năm mươi lăm của nó. Năm mươi lăm tuổi! Cả hai tóc đã bạc xác; trán, má, đuôi mắt đã nhăn nheo, không khéo đã thành bà già cô đơn cả rồi.

hoavan_truyen

Thao thoát một hơi thở nhẹ và cố kìm nén để không khóc òa. Không khóc òa.

Vì lúc này, trên cái bàn la liệt các món ăn, bó hoa ly đã được trau chuốt và cắm vào chiếc lọ pha lê sáng trắng. Những bông hoa ly miệng loe hình chiếc loa kèn, mộc mạc mà vẫn kiêu sa, tỏa hương nồng đậm, thơm nức cả không gian căn buồng chật hẹp đượm hơi ấm của hai người đàn bà.

– Chết thôi! Làm cái gì mà cỗ bàn linh đình thế, hả Hương!

Hương đang lúi húi trong bếp, nghe thấy tiếng Thao liền đi ra, trên tay một lúc hai đĩa, một nộm hoa chuối và một gà xé phay.

– Không ăn hết thì mày ở lại đây, mai ăn tiếp.

– Rõ là vén tay áo xô đốt nhà táng giấy chưa!

– Tội gì mà bóp mồm bóp miệng. Khổ cả đời rồi!

Thao cúi xuống lục từ trong túi ra một hộp sô-cô-la. Hương quát:

– Thế mà còn kêu người ta hoang. Tiền đâu mà lắm thế!

– Tiền thưởng!

– Điêu chưa! Đang là giữa năm, ma nào thưởng! Khai ra đi! Này, hay là của cái lão trưởng phòng mê cờ đến quên cả ăn cả ngủ đấy.

– Vớ vẩn! Còn duyên kẻ đón người đưa. Hết duyên đi sớm về trưa mặc lòng. Nhưng mà trần đời quả thật mình chưa thấy lão nào mê cờ đến thế. Ai lại có bận gặp được đối thủ ngang thưng, lão chơi liền một đêm một ngày, chơi xong, nhìn sang bên cạnh, thấy ba suất cơm cấp dưỡng để bên cạnh, mới nhớ là mình chưa ăn từ chiều hôm qua đến chiều hôm nay.

– Rõ người đời! Mê cờ thế có khi quên cả lấy vợ.

– Thì thế!hoavan_truyen

Hai người cùng ngồi vào bàn và cười rúc rích. Cười rúc rích. Vì nghe Thao kể chuyện về lão trưởng phòng mê cờ quên ăn quên ngủ. Lão bảo, muốn biết môn cờ quan trọng đến thế nào thì nghe anh kể đây. Thời cổ đại, hai nước ở vùng Trung Đông hiện giờ có hai ông tướng tranh giành đất đai đến mức đem hai đạo quân khổng lồ đi choảng nhau.

Một lần giáp mặt nhau, một ông bảo: Trước khi so tài vũ lực, hay đọ sức về trí khôn đã. Thì đem bàn cờ ra đây. Ông kia chấp nhận. Kết quả là hai ông ngồi vào bàn cờ. Kết cục là đánh hết ván này đến ván khác, không phân thắng bại. Một tuần qua. Một tháng qua. Vẫn thế! Binh lính ngồi chờ chán chê, rốt cuộc bỏ về làm ruộng tất. Và thế là hòa bình thế giới được vãn hồi.

– Xem ra cũng vào loại lẻo mép đây! Hương bình. Thao trề môi:

– Còn phải nói. Lão bảo, đấy là chuyện ngày xưa. Còn bây giờ. Em có biết không? Nhân loại hiện có sáu tỷ người. Nếu như có được một tỷ người chơi cờ, mê cờ như anh. Tức là có được một tỷ người có trí tuệ phát triển siêu đẳng, thì thế giới sẽ không còn khủng hoảng tài chính, nghèo đói và khủng bố nữa!

– Nghe cũng có vẻ có lý đấy nhỉ.

Hương gật gật đầu, nói, rồi hất tay: “Thôi, bây giờ vào cuộc của mình đi. Uống gì”? Thao đáp: “Cho tao nước suối”. Hương gắt: “Không được. Tao mua cả thùng Tiger, để ế à?! Tối nay phải say. Say rồi ngủ đây với anh, em yêu ạ”. Thao cười: “Lại nhớ lão cầu thủ hói rửa mặt thì lâu gội đầu thì chóng rồi, hả? Dạo này lão còn hay thi đấu dối già không”? “Biết được! Thôi ăn đi. Nào chạm! Sang năm, cuộc sống sẽ vui hơn, nhiều may mắn hơn”. Hai chiếc cốc chạm đánh kèng. Thao ngửa cổ. Nước suối trôi vào họng, lạnh rùng mình. Nhăn mặt, Thao gắp một miếng nộm, nhìn xuống đã thấy bát đầy ụ lên có ngọn nào giò nào thịt gà nào bít-tết nào rau…

– Hoa ly thơm quá mày ơi!

– Hương này, không hiểu sang năm bằng giờ này thì thế nào nhỉ?

– Thế nào là thế nào?hoavan_truyen

Bỏ dở miếng thịt trên đầu đũa định gắp cho bạn, Hương quay lại nhìn Thao. Thao nói thế nghĩa là thế nào? Nghĩa là cái đoạn đời còn lại của mấy cô gái già cả tuổi trẻ lăn lóc trong bom đạn ở chiến trường vẫn còn có điều bất ngờ? Nhưng chẳng lẽ chỉ là cái bất ngờ như chuyện cái Kiến ngã gãy cổ xương đùi và cái Linh nằm viện vì căn bệnh áp huyết cao. Kỳ cùng chi lý nữa là sẽ có một đứa nào trong bọn bỗng rẽ ngoặt vào một lối đi mới như là xuống tóc vào chùa chẳng hạn.

Nhưng mà đã gọi là bất ngờ thì thế cũng là bất ngờ, chứ sao!

– Sao? Định bỏ cuộc hay sao đấy?

Đột ngột Hương ngẩng lên, soi sói cái nhìn vào cặp mắt đen thăm thẳm của của Thao, khi Thao bỗng dưng đặt đôi đũa xuống bàn ăn và với xấp giấy ăn đưa lên chấm nhè nhẹ hai bên khóe miệng. Ôi, Thao! Một cặp mắt không biết già. Đôi khóe môi tươi tắn. Và hãy xem cách Thao gắp miếng rau, chấm miếng thịt, nhai miếng cơm, lau khóe môi. Nhẹ nhàng, tinh tế, duyên dáng lắm. Học ăn năm năm, học mặc cả đời. Vào bữa không mời, hết bữa không vô phép cơm là một. Nhai miếng cơm không ngậm miệng là hai. Thứ ba nữa, múc canh mà trong bát cái thìa để ngửa là ông bố mắng cho chí chết! Lạ sao, hồi ấy giữa bom đạn bời bời mà trong bữa ăn còn kể lại chuyện ấy như nhớ về một kỷ niệm thiêng liêng.

Và sau một ngày hì hụi đào quả bom nổ chậm, kề bên cái chết, bụi bặm hơi bom ám đầy mình, lại ríu rít rủ nhau vào rừng tìm quả bồ kếp gội đầu và véo von điệu cò lả dân ca thì có phải con gái bao giờ cũng vẫn là con gái không. Phụ nữ bao giờ thì cũng vẫn là phụ nữ. Cả bây giờ cũng thế thôi. Như hoa, không có tuổi tác. Như cuộc sống, như hương hoa ly thơm ngát như mộng như mơ…

– Không, thôi là thôi thế nào.

– Thì ăn hộ tao cái đùi gà này đi!

– Để đấy. Mình sẽ ở với cậu đến…

Thao nói, đầu lắc lắc để rũ hai vạt tóc ra phía sau, giơ tay xem đồng hồ. Giờ, Hương mới nhận ra, Thao mới làm lại đầu và trong khóe mắt lấp lánh một niềm vui đang muốn được bày tỏ.

Quả nhiên, Thao bỗng với tay nhón một lon bia Tiger bật nắp, đổ ồng ộc ra hai chiếc cốc, rồi đưa cho Hương một:

– Uống đi, rồi mình kể cho cậu nghe một câu chuyện hết sức lãng mạn.

– Chà! Chuyện ly kỳ há!

– Rất thực! Nguyên do chính là cái lão mê cờ ấy đấy!

– Lại lão dở hơi ấy?

– Lần này thì mê mẩn cờ đến mức lăn ra ốm. Ốm lăn ốm lóc. Rồi được đi an dưỡng ở bờ biển Nha Trang. Về, tự dưng đến tao, tặng tao một chuỗi ngọc trai rồi bảo: “Anh có câu chuyện hay lắm muốn kể cho Thao nghe, được không”? Ôi trời! Nhưng mà Hương ơi, Hương thử nghĩ xem có thể tin được không nhé!hoavan_truyen

Cả hai cùng như rơi xuống một cái hố thật sâu của chốn vô thanh. Và Hương là kẻ ngơ ngác đầu tiên, khi ngước lên nhìn bạn với câu hỏi: Nhưng mà là chuyện gì cơ chứ?

– Chuyện thế này. Lão kể: “Ngày thứ hai nghỉ ở bãi biển Nha Trang. Anh đang đi dọc biển chơi thì gặp một con cá vàng mắc cạn. Anh liền cứu nó bằng cách đưa nó xuống nước. Thật không ngờ. Trước khi về với biển cả, con cá vàng ngoi lên mặt nước, nói với anh rằng: Tôi là con vua thủy tề. Tôi có nhiều phép lạ, biến không thành có. Vậy cho anh một điều ước để có được như ý muốn. Chả biết nói gì, anh liền bảo: Tôi xấp xỉ sáu mươi rồi, chỉ vì mê cờ, ham mê việc đem lại hòa bình cho thế giới và phát triển trí tuệ mà quên lấy vợ. Giờ chỉ ước về nhà thì đã có sẵn một bà vợ vừa xinh đẹp vừa thông minh đang chờ ở nhà”.

– Rồi sao nữa?

– Anh về đến nhà, lão kể tiếp, thì em có biết thế nào không?

– Thế nào?

– Thì gặp em ra đón!

Trời! Vỡ ra một tiếng reo sung sướng, Hương bật dậy, nhao sang phía bàn Thao ngồi, ôm chầm lấy bạn và rung lắc một hồi, giữa tiếng kêu nghẹn: “Chà, cái lão mê cờ! Đúng là đầu óc lão này thuộc loại siêu đẳng thật rồi”! Rồi sau đó, khi Thao lặp đi lặp lại câu hỏi: “Có thể tin được không cái lão mê cờ lẻo mép này, Hương à? Có thể tin được một câu chuyện lãng mạn như thế không”? Thì Hương nắc nỏm và câu nói này díu vào câu nói nọ:

– Tin được! Hoàn toàn có thể tin được, Thao ơi. Tin được lắm chứ! Nuốt nghẹn một hơi, Hương tiếp tiếng nọ lấp tiếng kia: “Cũng như chuyện tớ kể cho cậu nghe sau đây này. Là cái lão cầu thủ già đầu hói mà cậu cứ gán bằng được với tớ ấy. Cái lão cầu thủ đầu hói ấy! Ngay hôm qua lão lại đến tớ đưa vé cho tớ đi xem trận đấu của đội lão với đội cựu cầu thủ Sài Gòn. Lão bảo, cứ mỗi lần ra sân thi đấu, nghe tiếng khán giả reo hò, anh lại nghe thấy tiếng em, rõ ràng là tiếng em, tiếng em thật thánh thót và vang ngần, ở trên khán đài A. Lãng mạn không! Nhưng mà tại sao lại không tin được nhỉ?”.

hoavan_truyen

Tại sao lại không thể tin được có một câu chuyện như thế nhỉ? Ôi cái cuộc đời đa tạp bộn bề cay nghiệt mà cũng nhiều mơ mòng bay bổng đến cao xanh. Thốt nhiên hai người bạn gái bỗng nhìn nhau cùng nhỏn nhẻn cười. Cho đến lúc cả hai cùng giật mình.

Rồi Thao vội kéo từ trong túi xách tay ra chiếc điện thoại di động. Tiếp đó vừa ngó qua tên người gọi đã bấm nhẹ vào phím tắt, rồi quay lại vòng tay ôm ngang lưng Hương, rủ rỉ:

– Lão cứu con cá vàng mắc cạn ở bãi biển Nha Trang đấy! Kệ! Cho lão chờ! Sáng mai tớ mới về!

Trên bàn, mười đóa hoa ly rung rinh, thật đấy, rất thật đấy mà cũng huyền ảo lãng đãng như trong mộng trong mơ.

Truyện ngắn của Ma Văn Kháng – Theo Tiếp Thị Gia Đình

Bình luận