Truyện ngắn hay trên TTGĐ: Em ngốc lắm phải không?

Vân thường bảo em là đồ ngốc nhưng em cố chấp không tin. Em nghĩ, mình chẳng có gì sai khi đem lòng yêu thương một người đàn ông đã có gia đình

(Truyện ngắn hay) Những đêm em trở về trong men say chuếnh choáng, Vân luôn thức chờ và dìu em lên phòng, miệng thì không ngừng càm ràm, lẩm bẩm. Mới đầu thì em còn tỏ ra khó chịu sau những tiếng ca cẩm của Vân. Riết rồi thành quen, em xem những lời nói của Vân chẳng khác những câu dạy dỗ của mẹ.

Em và Vân là bạn học chung với nhau ở trung tâm ngoại ngữ. Hai đứa quen biết trong những lần ngồi cạnh nhau rồi trở nên thân thiết tự khi nào. Quê Vân ở miền biển, con gái miền biển có nước da ngăm ngăm nhưng lành tính, chứ không hung dữ như những gì người ta vẫn bảo.

Hai đứa học chung nên giúp đỡ nhau khá nhiều. Những khi em bận đi tour thực tập, hoặc những ngày chạy sự kiện đến bở hơi tai, em đều nhờ Vân chép bài hộ. Rồi khi hai đứa quyết định dọn về ở trọ cùng cũng là khi cả em và Vân đều xem nhau như chị em tốt.

(Truyện ngắn hay) Em thường kể về anh cho Vân nghe, mỗi khi hai đứa nằm cùng nhau cả đêm không ngủ. Chuyện về anh, người đàn ông em đặt trọn trái tim và tuổi thanh xuân, em cũng chẳng hề giấu giếm. Em cũng kể chuyện anh đã có gia đình, một bé trai sáu tuổi và một người vợ giỏi giang nhưng hạnh phúc không lành lặn.

Những tưởng khi kể ra những điều ấy, Vân sẽ đồng cảm mà chia sẻ cùng em nhưng hoàn toàn không phải. Vân luôn nói em là đồ ngốc, là một đứa mù quáng khi đặt tình cảm vào anh. Không ít lần Vân khuyên em nên chấm dứt mối quan hệ không chính đáng với anh, chuyên tâm vào công việc và tương lai trước khi mọi chuyện đi quá xa giới hạn.

***

(Truyện ngắn hay) Một ngày nọ, em quá rấm rứt khó chịu khi nghe tiếng Vân cứ lải nhải suốt về anh. Mà anh thì có làm điều gì có lỗi với em đâu. Hay chăng chỉ vì anh là đàn ông đã có vợ mà đâm ra Vân có thành kiến như vậy? Em cũng không biết được.

– Bộ trên đời này thanh niên trai tráng chết hết rồi hay sao mà mày đi yêu đàn ông đã có vợ?

Chẳng để Vân dứt lời, em cũng chặn ngang những dòng suy nghĩ kiểu như cổ hủ và thành kiến ấy của Vân.

– Chứ đàn ông có vợ thì có gì không được yêu. Họ cũng là con người, họ cũng cần được yêu. Đơn giản vì vợ của họ không đáp ứng được tình yêu đó một cách trọn vẹn nên họ mới phải tìm đến mình.

(Truyện ngắn hay) Vân im lặng kể từ hôm ấy. Đột nhiên chẳng bao giờ thèm đếm xỉa những lời nói của em. Vân cứ mặc em huyên thuyên về những chuyến đi nghỉ dưỡng mà em và anh sắp có. Em khoe những món quà đắt tiền anh tặng em nhân dịp này dịp nọ cũng chẳng khiến Vân bận lòng.

***

(Truyện ngắn hay) Anh rất ít khi cười. Phải chăng nụ cười là món quà xa xỉ nhất trên gương mặt anh mà thượng đế nhẫn tâm đánh cắp? Anh thường rất kiệm lời kể về gia đình, ngoài chiếc nhẫn cưới theo anh đã tám năm trời. Khoảng thời gian ấy anh như bị chính những nghĩa vụ, bổn phận cầm giữ.

Tám năm đủ để những ý nghĩ vụn vặt làm anh dằn vặt, đau khổ. Nếu chẳng phải vì đứa con, có lẽ anh sẽ tự cứu rỗi lấy bản thân bằng một mảnh ghép khác ở đâu đó.

– Em ngốc quá phải không anh? – những khi chỉ có em và anh, em thường hỏi anh cắc cớ như vậy.

– Sao em lại hỏi anh câu này? Em ngốc nhưng mà đáng yêu.

Anh trả lời em bằng những lời tán tỉnh bông đùa, đủ làm em thấy bình yên vô hạn. Vừa nói anh vừa dang tay ôm em vào lòng. Chẳng hiểu ở anh có gì mà em thấy bình yên đến lạ. Dù chúng mình chỉ mới gặp nhau, mới trao cho nhau những nụ hôn ngọt ngào lãng mạn.

(Truyện ngắn hay) Ở anh có điều gì đó khiến em thấy mình được tôn trọng, chứ không phải là một cuộc ngã giá chớp nhoáng như những kẻ đàn ông mặt lởm chởm râu ria và khát tình ngoài kia. Họ sẵn sàng ném vào mặt em nhiều tiền, chỉ cần em chịu chiều họ một đêm. Mà nếu không phải vì em kiên quyết chối từ, có lẽ giờ này em sẽ được đứng tên một căn hộ sang trọng nào đó hoặc chí ít sẽ không phải tối ngày rong ruổi làm hướng dẫn viên du lịch, thuyết trình những địa điểm tham quan như một lập trình buồn tẻ.

Nếu em không kiên định, có lẽ giờ đây em đã là một con người khác. Giống như anh từng nói, biết đâu chúng mình cũng đã từng lướt qua nhau trước đây mà chẳng mảy may suy nghĩ rằng sẽ có ngày mình tìm được nhau sau bao hờ hững.

Cũng không ít lần em từng nảy ra ý nghĩ sẽ thẳng thắn hỏi anh về mối quan hệ của chúng mình, nhưng lại không đủ can đảm. Bởi vì em rất sợ. Em sợ những gì vội vàng thường chóng váng qua mau, sợ những lời nói vô tâm của em sẽ khiến mình mất anh mãi mãi. Vì dẫu sao, để được ở bên anh em đã đấu tranh rất mạnh mẽ.

(Truyện ngắn hay) Lý trí của bản thân luôn mách bảo em về một tương lai khác khi phải nghe những lời khuyên đẫm trong nước mắt của mẹ. Mẹ sợ đứa con gái duy nhất này lầm lạc theo vết xe đổ của bà năm xưa. Sợ những tình trường sành sỏi của đàn ông như tấm lưới khiến đứa con gái yếu đuối như em rồi sẽ tựa như lũ cá mắc mồi, chẳng thể nào dứt ra được. Rồi khi đối diện với những quan tâm rất đỗi chân thành của Vân, sợ những cái nắm tay và cả những ánh nhìn của Vân, tất cả làm em càng thêm ám ảnh.

truyện ngắn hay 1

***

(Truyện ngắn hay) Thế rồi mọi thứ đã khiến em thay đổi trong một đêm dìu anh trở về. Đó là lần đầu tiên em đến nhà anh. Bởi chưa bao giờ anh ngỏ ý với em về điều ấy.

Căn hộ nằm trên tầng sáu của một chung cư hạng B ở thành phố này. Có những hàng cây sa kê um tùm lá. Lẩn khuất đâu đó là những cánh ngọc lan thoang thoảng dưới cơn mưa lớt phớt rơi ở vài con phố. Mùi hương dù đã nghe nói rất nhiều, rồi tự mình tưởng tượng nhưng lại không được trọn vẹn trong suy nghĩ của em lúc này. Bất chợt em nghĩ đến điều gì đó mơ hồ. Có lẽ nào tình yêu em dành cho anh cũng mơ hồ đến vậy?

(Truyện ngắn hay) Cánh cửa được mở ra sau hàng loạt tiếng gõ cửa cốc cốc kèm những nhát bấm chuông thiếu kiên nhẫn. Xuất hiện trước mặt em là người phụ nữ với gương mặt hiền lành. Có điều chị đang ngồi trên chiếc xe lăn để ra mở cửa cho em.

Vừa thấy em, chị nở vội một nụ cười nhẹ, rồi nụ cười dần biến mất khi chị đánh ánh nhìn sang phía người đàn ông đang say khướt, mềm oặt trong tay em. Chị định nói gì đó với em nhưng rồi im lặng. Chị nhẹ giọng nhờ em dìu anh vào nhà.

(Truyện ngắn hay) Chị đi trước để mở cửa một căn phòng, còn em ngất ngưởng theo sau. Vừa bật đèn lên, đập vào mắt em là chiếc gối lẻ loi và tấm chăn xếp gọn gàng. Vất vả lắm em mới có thể để anh buông đôi tay đang bấu chặt vào cổ em; mà nằm bẹp rúm lên tấm nệm trên giường. Mồ hôi trên gương mặt em, trên cơ thể em toát ra như người vừa đi dầm mình dưới cơn mưa ướt nhẹp. Chị đứng ngoài quan sát trong bất lực, em vội vàng quay mặt đi; cũng chẳng kịp quan sát được gì trong căn phòng nhỏ bé ấy.

Chị mời em ở lại uống nước. Em định từ chối nhưng rồi không hiểu sao em không thể mấp máy thành lời. Em đành ngồi lại với chị, đón ly nước mà chị nói tự tay mình nấu. Thứ trà bông cúc em đã uống không biết bao nhiêu lần nhưng hôm nay lại làm em thấy nóng ran cổ họng.

Em tu một hơi hết ly nước, mồ hôi đã thấm vào chiếc đầm em đang mặc. Cả chị và em cứ ngồi thừ ra mà chẳng biết nên bắt đầu từ đâu và nói với nhau chuyện gì; ngoài những lời lịch thiệp mời em uống nước. Ngồi với chị một lúc thì em đành cáo lỗi ra về với lý do hoàn thành báo cáo mai gửi cho sếp.

(Truyện ngắn hay) Chị bấu chặt những ngón tay thon vào bánh của chiếc xe rồi lăn ra mở cửa cho em về. Chị không ngừng mời em bữa nào rảnh rỗi ghé nhà chơi và ăn cơm với anh chị. Em quay vào cúi đầu chào chị lễ phép.

Nào hay đập vào mắt em là bức di ảnh của một bé trai cỡ chừng bốn; năm tuổi trên bàn thờ đang nghi ngút khói. Em thấy tim mình quặn thắt theo từng bước chân suốt chặng đường; từ nhà anh về tới khu trọ tồi tàn. Vân đã ngồi ở trước cổng khu nhà trọ đợi em từ lúc nào.

Vừa thấy dáng em liêu xiêu trên đôi giày cao gót, Vân vội vàng nhào mình ra đỡ lấy em. Rồi như chẳng còn chút sức lực, em ngã rạp vào người Vân; gần như chẳng hay biết gì đang xảy ra nữa. Lúc ấy, em cảm thấy cả thế giới như đang quay cuồng,
tăm tối.

(Truyện ngắn hay) Nửa đêm em chợt tỉnh giấc; thấy khuôn mặt mình ấm áp bởi chiếc khăn đang đắp gọn gàng trên trán. Kế bên em, Vân đang ngồi lạch cạch gõ bàn phím máy tính. Thấy em tỉnh giấc, Vân vội vàng đỡ em ngồi dậy. Vân không quên tra khảo em bằng một loạt những câu hỏi tu từ.

Em im lặng, thẫn thờ nhìn Vân. Nước mắt em cứ thế đua nhau giàn dụa. Vân thôi không càm ràm em nữa, xoay người đưa tay ôm lấy lưng em mà vỗ vỗ.

Em gục đầu vào vai Vân sụt sùi, tự hỏi: “Mình đúng là kẻ ngốc nhất trên đời. Phải vậy không Vân?”.

Bài: Song Ninh
Tiếp Thị Gia Đình

Bình luận