Truyện ngắn hay trên TTGĐ 23/17: Hẻm vắng

Ngày cô rời đi, con hẻm ấy vẫn vắng lặng như thường lệ. Nhưng chẳng gợn lên một chút bận tâm hay đoái hoài, bởi lòng cô giờ đã quạnh hiu đến vô cùng

(Truyện ngắn hay) Cô thức dậy sau giấc ngủ dài nặng nề với những giấc mơ hỗn độn. Cơn đau đầu váng vất chưa tan hẳn khiến bước chân cô hơi loạng choạng. Cô tiến về phía cửa sổ, kéo rèm và mở tung cánh cửa cũ kỹ. Những lớp sơn trên cửa đã bong tróc, loang lổ tạo thành những vết méo mó, không ra hình thù. Ánh nắng và gió ùa vào khi cánh cửa sổ bung ra làm cô hơi chói mắt. Một lát sau mới quen được. Cô dựa vào tường, nhìn xuống đường.

Căn phòng cô trọ nằm trong một con hẻm cũng cũ kỹ, nhỏ bé và tĩnh lặng. Người sống trong hẻm hầu hết là dân lao động. Từ sáng sớm, họ đã rời những căn phòng trọ ẩm thấp, ngột ngạt để tỏa đi khắp thành phố kiếm sống.

Phòng cô ở trên cao nên còn có chút ánh sáng và gió, chứ không như những phòng ở dưới, lúc nào cũng âm u, tôi tối, lành lạnh.

(Truyện ngắn hay) Con hẻm vì thế mà ban ngày yên tĩnh. Thi thoảng, chỉ có tiếng còi xe tải lớn vọng lại từ phía đường cái. Nhưng những tiếng ấy vọng vào con hẻm cũng lọt thỏm, lạc lõng rồi lịm tắt, không đủ để gây ồn ào. Sự yên tĩnh này thực sự phù hợp với một kẻ đang trốn chạy chộn rộn, náo nhiệt như cô.

Cô mở điện thoại. Chiếc điện thoại đã tắt nguồn cả tháng nay. Những ngón tay run run. Cô hiểu, tận trong sâu thẳm, cô vẫn hy vọng có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn từ số điện thoại quen thuộc.

Nhưng không có gì. Màn hình chỉ có những con số và chữ chỉ mốc thời gian. Cô thở dài. Không khóc. Khóe môi cô khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt nhẽo mà trong góc ngực trái lại gờn gợn chút cảm giác xót xa.

***
– Chị cũng từng có thời gian tuổi trẻ như em.

(Truyện ngắn hay) Người phụ nữ ấy khẽ nhấp một ngụm cà-phê, hơi nhăn mặt vì vị đắng hay vì gì không rõ, rồi nói với cô như thế. Giọng chị chân thành lẫn nuối tiếc, nhưng không có vẻ gì là trách móc cô. Cô xoay ly trà trong lòng tay, giọng khẽ như hơi thở:

– Anh ấy đã phản bội chị. Nhưng chị vẫn tha thứ?

Chị im lặng. Mùi cà phê tỏa ra quyện với mùi trà tạo cảm giác nồng nồng hơi gắt. Một chút sau, chị mới chậm rãi:

– Với chị, bây giờ, ngoài tình yêu dành cho anh ấy, chị còn có những mối ràng buộc về tình nghĩa, con cái…

Hình như chị cố nén tiếng thở dài. Nghe chị nói, tự nhiên cô cảm thấy tủi thêm. Ừ! Chị còn những mối ràng buộc, là tình nghĩa vợ chồng từ những ngày khốn khó và những đứa con. Còn cô, ngoài tình yêu, sự si mê anh bày tỏ, giữa anh và cô có ràng buộc nào khác nữa đâu.

truyện ngắn hay

***
(Truyện ngắn hay) Cô quen anh trong một hội thảo về việc làm giữa các doanh nghiệp và sinh viên. Anh nói, anh chú ý tới cô vì cô nhiệt tình, sôi nổi và năng động. Nhìn cô, anh nhớ lại thời trẻ của mình, lúc anh mới ra trường cũng tràn đầy ý tưởng và nhiệt huyết như cô vậy.
Anh nhận cô vào công ty. Từ sự cảm mến khâm phục ban sơ, cô yêu anh lúc nào không rõ. Anh đáp lại tình cảm ấy. Anh không giấu cô anh đã có vợ con.

Vợ anh là người đã cùng anh đi suốt quãng đường dài, từ chuỗi ngày còn là những đứa trẻ ở làng quê nghèo khó, đến khi bước vào giảng đường đại học, rồi lập nghiệp từ hai bàn tay trắng. Đến bây giờ, anh đã là người đàn ông thành đạt. Có lúc cô bâng quơ hỏi:

– Anh còn yêu chị ấy không?

Không hề né tránh, anh thẳng thắn gật đầu thừa nhận.

– Có chứ. Không chỉ là tình yêu mà còn là tình thân.

Đáy mắt cô đong đầy mất mát.

– Vậy còn em?

Anh vòng tay ôm bờ vai, siết nhẹ:

– Anh cũng yêu em. Bên em, anh mới thấy mình như sống lại tuổi đôi mươi.

Rồi anh cúi xuống, đặt một cái hôn nhẹ lên mái tóc cô.

– Đến lúc nào đó em sẽ lấy chồng, sẽ hiểu gia đình là như thế nào. Lúc ấy em sẽ hiểu những lời anh nói.

(Truyện ngắn hay) Cô kìm lòng để không thốt lên những lời từ tận sâu trái tim mình, rằng cô sẽ không lấy ai, ngoại trừ anh. Nhưng cô sẽ không nói, cũng như chưa từng đòi hỏi ở anh bất cứ điều gì trong mối quan hệ này.

Cô yêu anh, nồng nhiệt, chân thành và ngây thơ như bất cứ cô gái nào với mối tình đầu. Đôi lúc, cô cũng dằn vặt vì mình là người thứ ba chen vào gia đình anh. Nhưng rồi cô lại mang tình yêu để bào chữa cho tất cả.

***
(Truyện ngắn hay) Chủ căn phòng cô thuê là người phụ nữ đã ngoài 40. Chị sống một mình ở tầng dưới. Thời gian đã in dấu trên khuôn mặt chị nhưng chẳng quá khó để nhận ra chị từng là một người đẹp.

Chị không rực rỡ, kiêu sa mà đằm thắm, phúc hậu. Thi thoảng, cô cùng chị tám chuyện vài ba thứ vu vơ trong cuộc sống. Nhưng cũng đủ để cô mơ hồ nhận thấy trong lòng chị có những nỗi đau sâu kín.

Rồi thông qua nhiều câu chuyện của những người đàn bà trong hẻm mỗi tối tụ tập tán gẫu, cô biết chị đã từng vì một người đàn ông mà ở lại đây, chờ đợi đến mòn mỏi tuổi xuân. Người đàn ông ấy không hề có tình cảm với chị. Đến cuối đời, ông vẫn chỉ xem chị như một người em gái.

Thấy cô ngồi tần ngần nhìn màn hình điện thoại, chị chủ nhà khẽ hắng giọng.

– Tôi gọi mà cô không nghe, cửa không khóa nên tôi vào luôn.

Cô cười:

– Có gì không chị?

– Sắp tới tôi có việc đi vắng một thời gian. Nếu cô tiếp tục thuê thì tôi để cô ở tiếp, còn nếu không tôi sẽ cho người ta thuê nguyên căn.

Cô gật đầu.

– Dạ! Em sẽ suy nghĩ rồi trả lời chị.

Cô từng có ý định khi còn trẻ sẽ đi du lịch đến những nơi mình chưa từng đi. Vừa đi vừa kiếm việc làm, trang trải cho hành trình. Nhưng yêu anh, cô dẹp ý định đó qua một bên. Giờ trốn chạy khỏi anh, cô lại nằm bẹp trên căn phòng nhỏ này.

Thấy cô vẫn tần ngần bên điện thoại, chị chủ nhà đứng dậy bước đi. Đến cửa, chị đột nhiên xoay lại:

– Cái gì đã quyết định buông bỏ thì nên buông bỏ…

Cô ngước nhìn chị.

– Chị có hối hận tình yêu cũ không?

Chị hơi giật mình, cười buồn và lắc đầu:

– Không! Có hối hận cũng muộn rồi. Tuổi trẻ đã qua không thể lấy lại. Tình yêu vẫn là kiểu cố chấp như thế!

(Truyện ngắn hay) Cô cắn môi. Tiếng chân chị chủ nhà xuống cầu thang vang lên sao ngập ngừng. Cô chưa từng nghĩ sẽ buông bỏ. Chỉ đến khi vợ anh kết thúc cuộc trò chuyện lần ấy.

***
– Đàn ông vốn tham lam. Trong chuyện này, chị đáng thương và em cũng vậy.

Lời cuối chị thốt ra trước khi đứng dậy và rời đi. Bóng chị cô độc quá. Dõi theo chị, cô thấy lòng thắt lại.

Giá như chị nanh nọc, chị đánh ghen ầm ĩ, có lẽ, cô sẽ cứng đầu mà tiếp tục bên anh. Nhưng chị thân tình như một người chị trước lỗi lầm của đứa em gái. Cô thấy lòng mình trống rỗng khi gặp anh, kể từ sau lần nói chuyện ấy. Thế là cô chủ động lặng lẽ khép lại cánh cửa lòng mình.

Giật mình nhớ lại lời chị chủ nhà nói ban nãy, cô quyết định trả phòng, thay số điện thoại và xách ba lô lên đường. Anh đã không tìm cô suốt một tháng qua. Có lẽ anh và cô cũng hiểu tiếp tục mối quan hệ này sẽ chẳng đi đến đâu. Đến một ngày, cô chẳng thể ngây thơ, nhiệt thành dành tình cảm cho anh như vốn có nữa.

Con hẻm buổi sáng cô rời đi vẫn vắng như thường lệ. Nắng đã len trên những bức tường loang lổ rêu. Những giọt nắng tinh khôi.

Đào Thu Hà
Tiếp Thị Gia Đình

Bình luận