Truyện ngắn hay trên TTGĐ 1418: Giấc mơ xanh của tác giả Thái Hiền

Từ đêm nay, những giấc mơ của Vĩnh sẽ không còn nhuốm màu buồn bã, nuối tiếc…

Vĩnh thức dậy khi mặt trời đã lên cao. Tiếng ồn ã và nắng phủ ngập tràn thành phố. Những cơn đau đêm qua tưởng như đã đánh gục Vĩnh. Bàng hoàng. Vĩnh tựa cửa, bần thần trông bầy chim sẻ chơi trốn tìm giữa tán lá xanh lấp loáng nắng, xa xa vọng lại tiếng lao xao mặc cả bán mua, tiếng trẻ con ríu rít nói cười. Truyện ngắn hay

Những thanh âm cuộc sống. Đã bao lâu rồi, Vĩnh không đủ tĩnh tâm lắng nghe? Những ngày đã đi qua vội vàng, lưu trong đầu Vĩnh là tiếng điện thoại dồn dập, tiếng gõ máy tính lạch cạch, cùng những deadline không bao giờ ngừng. Là chật chội tham vọng, ước muốn…

Vĩnh từng có nhiều ước mơ. Như năm hai mươi tuổi chui rúc trong phòng trọ mười mét vuông ngột ngạt, Vĩnh mơ giấc mơ có nhà. Vĩnh khát khao bước ra khỏi những lối mòn chật chội. Nhưng năm hai bảy tuổi, khi tự tay mua được nhà, giấc mơ biệt thự đuổi theo Vĩnh. Cứ thế và cứ thế…. Tham vọng như chiếc dao sắc, ngọt lịm, cắt lìa Vĩnh với đời sống xung quanh.

Vĩnh đã cười rất lâu lúc Cầm nhẩn nha pha cà-phê cho Vĩnh và nói đời người chỉ cần yên an là đủ. Tham vọng, tiền bạc biết đâu chỉ là ảo ảnh của giấc mơ hạnh phúc? Vĩnh nhiều lần tự hỏi tại sao bao người tìm mọi cách ganh đua, bon chen với thiên hạ. Còn Cầm cứ bình lặng sống, quên xô bồ ngoài kia. Giờ thì Vĩnh ước có thể giống Cầm ở lối sống bình thản ấy.

Nếu thời gian trở lại, Vĩnh sẽ nói: “Ừ! Chỉ cần thế thôi. Yên an bên nhau phải không Cầm”.

***

Vĩnh quen Cầm năm mười chín tuổi. Vào ngày Cầm lơ ngơ giữa sân trường ôm bút màu, giá vẽ va vào Vĩnh. Mặt Cầm ửng đỏ. Khi đó Vĩnh thờ ơ lắm, buông lời “Không có gì” nhẹ tênh tựa gió. Vĩnh quay lưng đi. Lần thứ hai va nhau ở cầu thang chật hẹp ký túc, là Cầm vội vàng đi xuống, Vĩnh vội vàng đi lên. Vĩnh chạm mắt Cầm. Thế là quen biết nhau.

Năm tháng đi qua, cả hai tự nhiên thân nhau. Vĩnh không thể lý giải được mối gắn kết giữa hai đứa. Hơn một lần, bạn bè đùa gán ghép họ thành đôi. Cầm im lặng. Vĩnh im lặng. Im lặng mà lòng Vĩnh ngập lên cảm giác khó chịu, buồn bã. Câu đùa trôi đi. Không ai níu giữ.

Rồi Vĩnh có người yêu, là Linh: xinh xắn, hiện đại. Bạn bè và Cầm đều khen cả hai đẹp đôi. Năm ấy Vĩnh hai tám tuổi.

***

Ngày Linh nói lời chia tay, Vĩnh không nhớ mình có níu kéo không? Hình như là không. Vĩnh cũng không rõ cảm xúc khi ấy của mình là gì? Là nuối tiếc, là buồn, là hụt hẫng hay mất mát?

Vĩnh chỉ nhớ bấy giờ là mùa đông rất lạnh. Vĩnh biết ngày này rồi sẽ đến. Có lẽ, sự bao dung nào cũng có giới hạn. Có lẽ, Linh đã quá mỏi mệt…

Lần cuối cùng ngồi xem phim cùng nhau, Linh quay sang bảo: “Ngày nữ chính biết mình chỉ đóng thế vai trong cuộc tình thì làm sao anh nhỉ? Có cách nào vờ như mình được yêu thêm một lần nữa? Chịu! Lòng sẽ vụn vỡ như những đám mây xám xịt. Tan rã trôi đi. Không cách gì nối lại”.

Sau lời nói, từng giọt, từng giọt lệ thánh thót rớt xuống tay Vĩnh. Vĩnh ngồi bất động, không thể cất lời. Vĩnh biết lấy gì để biện minh? Vĩnh lấy tư cách nào an ủi, lau những giọt nước mắt tổn thương kia. Vĩnh cất lời xin lỗi âm thầm.

Truyện ngắn hay

***

Cầm đến, lặng yên cà-phê cùng Vĩnh, không hỏi vì sao lại chia tay. Nếu Cầm hỏi biết đâu Vĩnh đủ can đảm thì thầm chuyện kể. Kể gì ư? Thì kể về tuổi hai mươi đi hoang dọc bờ cát triền sông. Vĩnh biết thương mối tình đầu.

Cầm không giỏi, không xinh, nhưng mỗi lần chạm vào khuôn mặt hiền như nước và nụ cười trong veo thánh thiện, Vĩnh thương xót lòng.

Vĩnh giỏi giang ở đâu không biết. Nhưng đứng trước Cầm, Vĩnh mãi như cậu trai hai mươi trong đêm bên bờ biển: Nhút nhát, vụng về, khờ khạo. Không phải tình yêu nào cũng có thể cất lên thành lời. Đêm ấy, Cầm đứng thật gần, tóc Cầm mềm bay trong gió. Vĩnh khát khao được ôm bờ vai bé nhỏ, thật mềm, thật thơm trong tưởng tượng ấy.

Nhưng rồi Vĩnh chỉ đứng im, nghe sóng biển rì rào vỗ và nói những câu chuyện rời rạc chẳng đâu vào đâu. Nhiều đêm sau, Vĩnh nuối tiếc, ôm giấc mơ tóc hương cỏ mật ấy vào giấc ngủ.

***

Ban đầu chỉ là những cơn đau tức nhẹ, Vĩnh ơ hờ tặc lưỡi cho qua. Sau những cơn đau liên tục thúc ngược lên tìm Vĩnh. Vĩnh không dám tin vào sự thật. Vĩnh gục ngã ngay vào giây phút cầm kết quả trên tay.

Tại sao lại chọn Vĩnh? Ừ, sinh ra trên đời rồi ai chẳng phải chết. Nhưng Vĩnh còn rất trẻ, biết bao hoài bão ấp ủ chưa kịp làm, lời thương Cầm còn chưa ngỏ. Vĩnh nuối tiếc, đớn đau.

Cho đến khi bình tâm lại, Vĩnh biết phải đối mặt dù sự thật có nghiệt ngã đến đâu. Nếu cuộc đời chỉ còn hai lựa chọn. Chiến đấu hoặc bỏ cuộc, Vĩnh muốn được sống như chiến binh dũng cảm đến phút giây cuối cùng. Vĩnh hẹn bác sĩ lên phác đồ điều trị. Nhưng nghĩ phải nói chuyện với Cầm về bệnh tật, khuôn mặt Vĩnh co rúm, Và cuộc trốn chạy của Vĩnh bắt đầu…

Gần một năm Vĩnh lẩn tránh Cầm. Một mình lăn lộn vật vã với những cơn đau sau mỗi đợt hóa trị. Có lúc Vĩnh muốn buông xuôi. Vĩnh nằm im nhắm mắt tưởng như không còn tha thiết điều gì trên đời này. Nhưng hình bóng Cầm trở đi trở lại, lúc gần, lúc xa, da diết. Chỉ còn nỗi nhớ như điểm tựa giúp Vĩnh thắp lên niềm hy vọng, xoa dịu cảm giác tê tái ngợp lòng.

***

Ngày biết Vĩnh biến mất, Cầm gọi hỏi bạn bè nhưng chỉ nhận về những cái lắc đầu ngơ ngác. Không ai biết Vĩnh ở đâu, làm gì? Vĩnh nghỉ việc từ lâu. Vị trí Vĩnh đã có người thay thế… Những nơi Cầm nghĩ Vĩnh có thể đến, cô đều đã tìm nhưng tuyệt nhiên không thấy.

Điện thoại, thứ ngỡ kết nối với nhau nhanh chóng mà giờ đây trở nên vô dụng.

Mọi nỗ lực kết nối với Vĩnh đều trở nên vô vọng. Thông tin về Vĩnh là khoảng trắng. Vĩnh đang chơi trò gì thế này? Vĩnh đã trốn vào đâu giữa hàng triệu cư dân trong thành phố? Liệu có ai trả lời giúp Cầm những câu hỏi ấy?

***

Đến khi nghe phong thanh được chuyện Vĩnh. Cầm đớn đau bất lực. Vĩnh ở Sài Gòn. Nhưng Sài Gòn thì bao la. Biết khi nào Cầm gặp được Vĩnh giữa hàng trăm hàng nghìn ngả đường chen chúc ấy? Nhưng Cầm không thôi hy vọng.

Cho tới một ngày kia, Cầm tìm được Vĩnh. Không phải trên một cung đường, bệnh viện, hay hàng quán nào như Cầm đã cố tìm kiếm bấy lâu. Mà là trên Facebook, Cầm đã chia sẻ tất cả những nỗi niềm giấu kín sau nhiều ngày tìm kiếm Vĩnh.

Một người lạ vào bình luận. Người lạ giới thiệu mình là bác sĩ đang điều trị riêng cho Vĩnh. Lúc này Vĩnh cần, rất cần điểm tựa tinh thần để không buông xuôi, gục ngã trước đớn đau bệnh tật.

***

Khi Cầm đến, Vĩnh đang lúi húi xếp lại giá sách mà có thể trong cơn đau Vĩnh đã hất tung. Ánh nắng xuyên qua những vỉ thuốc vương vãi khắp nền nhà. Mọi ngóc ngách của gian phòng ứa lên mùi u uất, buồn bã.

Tim Cầm ngột ngạt. Vĩnh ngồi yên, thân hình gầy sọp như miếng cau khô, da xanh bợt. Hai bàn tay vặn vào nhau răng rắc, lâu sau Vĩnh cất lời: “Sao Cầm tìm được đến đây?”.

Chỉ nghe thế thôi, nước mắt Cầm lại ứa ra. “Vĩnh định giấu Cầm đến bao giờ?” Bàn tay Cầm mong manh, run rẩy khẽ đan vào tay Vĩnh thật chặt. “Đừng bỏ Cầm ở lại. Cầm yêu Vĩnh.”

Sao phải mất thời gian lâu đến vậy, Cầm mới dám nói ra điều ấy? Nhưng mặc kệ, hiện tại Cầm chỉ cần mỗi sớm mai thức dậy, được cùng nhau ngắm bình minh là đủ hạnh phúc phải không Vĩnh?

Từ đêm nay, những giấc mơ của Vĩnh sẽ không còn buồn bã, nuối tiếc. Những giấc mơ sẽ xanh. Xanh mãi xanh, màu của tình yêu, niềm tin, hy vọng…

Tác giả: Thái Hiền
Tiếp Thị Gia Đình

Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay

Bình luận