Truyện ngắn hay trên TTGĐ 1318: Yêu nhau bình yên của tác giả Trúc Thiên

Một chiều cuối tháng Sáu, trời bỗng dịu nhẹ sau những ngày ran rát nóng. Hưng đèo An xuyên Chương Mỹ lên Quan Sơn, mùa nhuộm màu nền nã cả một vùng hồ rộng. Hưng nắm tay An, ghì chặt cô vào lòng mình

Đó là một ngày tháng sáu về ngang phố; mang những cánh sen trắng hồng rong ruổi khắp các ngõ ngách của Hà Nội. Gió lộng phả chút hơi nước từ hồ làm không khí bớt oi nồng. Hai đứa ngồi ngay cái ghế quen thuộc; nép mình dưới đám liễu rũ dài thườn thượt triền hồ. Truyện ngắn hay

An khẽ quay nhìn cậu nhóc.

– Này nhá, giỡn chi chẳng vui tí nào. Làm vậy chết duyên con gái người ta. Mới tí tuổi đầu, biết chi mà đòi yêu. Lo học hành đàng hoàng đi cậu em. Giờ mình làm chị em tốt của nhau nhá.

Hưng thở dài, rải đều giọng thủ thỉ; như sợ những con sóng gợn lăn tăn phía ngoài hồ sẽ cuốn mất lời thương của cậu. Có thể An không tin, hay là còn e ngại điều gì. Nhưng với Hưng, yêu một phía từ mình, thì đó vẫn là yêu.

Rời hồ, Hưng chở An dọc con phố thẳng tắp hàng sấu xanh xanh, cao vút. Mùa này, những trái sấu non rung rinh theo mỗi trận gió lùa. Khoảng đường chầm chậm trôi qua như Hưng muốn thế.

An ngồi phía sau, vẫn lặng yên không nói. Có vội vàng quá chăng? Vây quanh Hưng là biết bao cô gái trẻ trung, tươi xinh. Cớ chi lại chọn bà cô già vụng về, lại thêm chút đành hanh này.

Đôi khi tuổi trẻ dẫn ta đi qua những tháng năm mơ hồ rất nhiều điều yêu thích. Đến một ngày nào đó, khi đã va vấp, đã nếm đủ những ngọt mặn chát đắng; ta ngoảnh lại nhìn những sốc nổi ngây dại và buông tay chẳng luyến tiếc.

An không muốn mình chỉ như một cơn gió lạ, chợt đến; gieo vào lòng cậu nhóc chút tươi mát tâm hồn non dại. Rồi lại dễ dàng bị thay thể bởi những ngọn gió khác; những ngọn gió hừng hực thanh xuân. Chẳng ai đợi chờ một cơn gió cả. Bởi ngoài kia; trời vẫn luôn thổi trăm ngàn cơn gió tới. Bởi chẳng ai là mãi mãi trong một ai đó. Nhất là, những gì càng vội vàng càng dễ tan vỡ.

***

Hưng nhỏ hơn An sáu tuổi. Theo cách nói thời thường bây giờ; người ta sẽ bảo cậu đích thị là chàng phi công.

Tình yêu tuổi đôi mươi với một thằng con trai; mang theo ít nhiều những bồng bột bốc đồng. Nhưng với một đứa con gái đã bước qua tuổi hai sáu; thì tình cảm không còn hão huyền; mà đằm thắm nhu mì như đám Sử Quân Tử trước nhà; mặc ngày nắng hanh nồng, mặc ngày mưa dầu dãi; vẫn dịu dàng trổ những mùa hoa đỏ bời bời.

Hai đứa gặp nhau buổi đầu là bận An về giao lưu hội trại truyền thống; kỷ niệm ngày thành lập trường. Nếu xét theo vai vế, An nghiễm nhiên là sư tỷ của cậu chàng. Ấy vậy mà cô gái hai sáu tuổi; lại bị cậu nhỏ sinh viên năm ba hạ đo ván bằng một cú sút bóng.

Lúc nằm trong phòng y tế trường; An vẫn ngơ ngác chả hiểu mình làm gì mà đắc tội với cậu trai gồ ghề thân cao thước tám này? Khi đã lấy đủ lại sức bình sinh vốn dĩ đã yếu ớt; An phát thẳng một cái tát vào mặt cậu nhỏ kèm câu nói tỉnh bơ:

– Cho biết đau với người ta đặng mai mốt cẩn thận trước sau.

Cả phòng lặng ngắt. Hưng, với khuôn mặt đỏ hoe, miệng cười:

– Vậy “người ta” đã hết đau chưa?

An trố mắt nhìn gương mặt chai sạm nắng gió ấy trước mặt. Cô ngờ ngợ mình vừa tự chọc tức bản thân.

– Khóa sau mà gan cùng trời, đừng để chị bắt gặp lần thứ hai nha! Qua phòng dạy võ mà nhìn, cái hình treo cao nhất, con nhỏ…

Chưa kịp dứt câu, anh chàng đã đứng dậy, nhón chân bước.

– Ơ hay, lại đi?

– Em nghe lời chị đi qua phòng võ.

Rồi không đợi phản ứng gì từ An, cậu chàng vụt mất. Ngoài kia vẫn ồn ào nhiều thanh âm. Hội trại truyền thống, đông lắm, vui lắm, chỉ có duy nhất một người nằm yên nơi đây.

Chỉ ngay đêm hôm đó, An nhận được tin nhắn của Hưng. Chẳng biết cậu chàng lần đâu ra số điện thoại của An. Rồi cứ vậy những tin nhắn tiếp nối; những bông lơn nhẹ nhàng khiến cô gái tuổi 26 bắt đầu biết nhớ biết mong.

Truyện ngắn hay

***

Hưng vẫn yêu từ phía riêng mình.

Thi thoảng, cậu đèo bà chị khóa trên khắp phố xá; hỉ hả mút que kem, cùng nhau nô đùa khắp các nẻo đường. Đôi lúc, Hưng trầm mặc ngồi cùng bà chị ấy ở quán Xưa; nghe mấy bài nhạc vàng da diết rên rỉ. Có lần Hưng nhoài hẳn người ra bàn, giọng bỡn cợt; như mình sắp chết đuối trong mớ ca từ ủ ê. An thở dài, mắt vẫn không rời khỏi cuốn sách.

– Mình khác xa nhau quá. Vậy sao yêu nhau bình yên? Khi yêu thương một người nào đó; Hưng phải tập sống trong cuộc đời họ, để biết cách vun đầy tình yêu đó.

Hưng lại rút mình, ngay ngắn khoanh tay trước bàn; nhìn xoáy vào người đối diện. Mấy ai có thể đoán được cô gái này từng vang danh khắp đấu trường võ thuật. Chẳng may trong một lần chấn thương; An rách dây chằng gối và vỡ sụn quyển chân, phải rời xa sàn đấu.

Trong những tháng ngày chênh vênh buông bỏ đam mê; An làm bạn cùng sách. Cô thấy lòng nhẹ nhàng và thanh thản hơn. An bắt đầu viết. Cô viết như trút vào những câu chữ, nỗi khát khao tận đáy lòng. Mãi cho tới tận bây giờ, An cũng chẳng thể hiểu tại sao mình có thể viết.

Lúc An ra mắt cuốn sách đầu tay; người ta còn hoài nghi cô gái vẫn hàng ngày miệt mài với các thế đòn tấn công phòng thủ; lấy đâu ra câu từ văn hoa bóng bẩy mà viết lách?! Ấy vậy mà, sách vẫn bán chạy. Cho đến giờ, An đã chắp bút cho 5 cuốn sách.

Hồi ấy, ngoại hay bảo, thế giới của An phức tạp lắm; hỗn độn nỗi cô độc, nhưng lại mạnh mẽ một niềm tin. An của ngày xưa, là cô bé tận mắt chứng kiến những kẻ cướp đoạt mạng bố mẹ; vấy vết bùn nhơ lên phần đời con gái của mình; rồi tháo chạy khỏi căn nhà giữa một đêm mưa tuôn đì đùng. An ngất lịm đi trong nỗi đau xé toạc đầu đời.

Ký ức của An vẫn cứ dừng lại ở cái tuổi mười hai ấy, mãi mãi. Dù vết thương ngày nào đã liền da, nào mấy ai biết; vết thương lòng, ngàn năm vẫn tê buốt. Đến tận bây giờ, những đêm sấm chớp ngoài trời; trong đầu An vẫn luôn lóe lên ánh chớp của số phận. Đó là những đêm nỗi đau hiện về, ám ảnh muôn trùng.

***

Bác sĩ gấp tập hồ sơ lại. Khẽ ra hiệu cho Hưng bước theo. Phía giường bệnh trắng toát, An mê man, khắp người được truyền dịch với đống dây nhợ kim tiêm.

Một câu chuyện thương tâm được tái hiện, bên ngoài hành lang vắng hoe; giọng ông bác sĩ già vẫn đều đều vang lên. Hưng thẫn thờ, đâu ngờ cô gái nhỏ nhắn ấy lại đi qua một quãng đời quá nhiều bão tố. An của Hưng đã trân mình gánh chịu quá nhiều thứ; mà đôi khi quá sức chịu đựng của một thằng con trai to xác như Hưng.

Càng nghĩ, Hưng càng thấy lòng mình như ai xé, như ai cắt. Hưng đau không nói nên lời.

– Từ nay tôi sẽ là người giám hộ cho cô ấy. Chúng tôi yêu nhau. Tôi sẽ chịu trách nhiệm phần đời tiếp theo sau này của cô ấy. Một phần đời chắc chắn phải bình yên.

***

Nếu chết đi mà con người ta có thể xóa nhòa quá khứ; thì thế giới này chẳng còn ai nữa đâu An à! Hãy sống như cái tên cha mẹ đã mong mỏi cho mình.

Đâu đó trong cuộc đời, vẫn còn một người, cần lắm An vì họ mà sống. Đến một lúc nào trong cuộc đời; An lại thấy, hạnh phúc sẽ đánh bật nỗi đau xưa trong tâm trí An; rồi bình yên cũng ghé ngang qua. Từ trong chính con tim. Từ trong chính tình yêu chúng ta.

Cuộc đời này, những đoạn đường gieo neo mình đã qua; những chớp bể mưa nguồn mình đã nếm trải, lắng lòng mà nghĩ suy; có những thứ không phải do mình hiểu ra thì mới thấy thanh thản; mà thật ra là, sau khi đã buông bỏ, mình mới chợt nhận ra.

An ngồi phía sau chiếc xe đạp cũ, là kỷ vật bố mẹ để lại. Đã hơn chục năm trời từ ngày đau thương đó; An vẫn trân trọng món kỷ vật này.

Một chiều cuối tháng Sáu, trời bỗng dịu nhẹ sau những ngày ran rát nóng. Hưng đèo An xuyên Chương Mỹ lên Quan Sơn; mùa nhuộm màu nền nã cả một vùng hồ rộng. Hưng nắm tay An, ghì chặt cô vào lòng mình.

Trái tim vốn dĩ cứng cỏi bởi những chai sần đau thương; chợt mềm mại vì một hơi ấm nồng nàn.

– An cứ tin Hưng đi. Mình cứ yêu nhau, yêu nhau thật bình yên.

Tác giả: Trúc Thiên
Tiếp Thị Gia Đình

Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay Truyện ngắn hay

 

Bình luận