Chênh vênh

Anh đọc hết sách của cô và si mê cô. Vậy mà anh lại giả vờ làm lơ khi hai ngươi có cơ hội khắng khít, để rồi nhận ra cách này không ăn thua… – Truyện ngắn của Lê Thị Nguyệt Minh

Cô vùng khỏi anh, bỏ lại biển phía sau lưng. Ngàn vạn con sóng như vỡ tan. Trái tim cô cũng vỡ tan. Cuối cùng, tất cả những hẹn hò cuồng nhiệt đã bị cuốn phăng. Khi niềm tin bị gỡ bỏ và sự dối trá lên ngôi, cô không khóc được, thấy môi đắng chát. Hình như có cả vị gió và vị mặn của biển. Người tình của cô chỉ đứng nhìn cô bỏ chạy khỏi mình. Rõ rồi, khi người ta chẳng dám đối mặt bia miệng, chẳng dám chia tay mớ tài sản của nhà vợ thì tốt nhất nên tha cho cô nhân tình non trẻ, dại khờ ấy…

Anh dứt mắt khỏi trang giấy cuối cùng, đặt sách xuống bàn và quay trở lại thực tại. Bàn làm việc của anh bừa bộn kinh khủng. Anh hầu như không nghĩ tới việc sắp xếp chúng. Cuộc sống đơn thân và những chuyến công tác liên miên khiến anh quên mất mấy chuyện lặt vặt. Chỉ có cuốn sách là anh nâng niu lắm. Anh cầm sách lên, ngắm nghía một hồi trước khi lướt lại câu chuyện vừa đọc. Cái kết thúc buồn và chan chứa quá. Tác giả đúng là cao thủ. Từng câu từng chữ như xoáy và tim gan độc giả. Anh trước đây chỉ ưa thích sách best-seller của nước ngoài, chưa khi nào gặm nhấm văn học trong nước một cách say mê đến thế.

Anh dừng lại ở tấm chân dung của nữ nhà văn trên bìa bốn cuốn sách. Một khuôn mặt góc cạnh, mái tóc tỉa ngang trán bướng bỉnh. Đôi mắt sáng, đen láy, hút hồn và đầy hoài niệm. Hừm, anh khẽ nghiêng vai như đang đối thoại với ai đó và chép miệng: “Chắc đa đoan phải biết!”. Lặng lẽ đặt cuốn sách lên kệ, anh vu vơ nghĩ: “Quen được cô này cũng hay”.

(Bạn có thể đọc tiếp hay thưởng thức audio truyện ngắn này tại đây)

 

Facebook của anh có rất nhiều người đẹp. Họ đa phần chủ động kết bạn với anh. Thật sự, anh không mấy để ý tới các cô gái trẻ trung ấy. Nếu có qua “nhà” họ, anh cũng chỉ lướt đọc vài trạng thái bâng quơ. Thế rồi một ngày, anh bất ngờ đến suýt kêu lên thành tiếng khi phát hiện trong số bạn bè trên Facebook, có cả cô nhà văn. Tò mò quá đỗi, anh lập tức thăm dò xem cô là người thế nào. Đây rồi, nhật ký công khai của cô đây.

Tháng Sáu vừa rồi, cô đi một trại sáng tác ở Nha Trang. Đứng giữa bao đồng nghiệp trong ảnh, cô nổi bật nhất, đặc biệt là đôi chân thon dài không thể giấu hết dưới chiếc váy peplum màu xanh đọt chuối. “Chẳng phải ai cũng đủ can đảm mặc màu này”, anh thích thú đánh giá.

Tháng Bảy, cô khoe hai cuốn sách mới xuất bản. Ồ, anh chưa đọc hai cuốn này nhưng sẽ tìm mua để giá sách chỉ gồm sách của cô lại dày thêm chút nữa. Ơ nhưng kìa! Anh vừa nhìn thấy một tấm ảnh cô dựa đầu vào một gã nào đó không rõ mặt. Chắc là bồ? Tấm ảnh làm anh mất hứng, không xem nữa.

Tối đó, anh trằn trọc mãi. Ngày mai anh có chuyến công tác dài ngày tận trời Âu. Bây giờ bên đó đang là mùa đông, lạnh lắm. Anh sẽ mang theo hai cuốn tiểu thuyết của cô và một cuốn sách của Krishnamurti để giết thì giờ. Anh chẳng bao giờ có ý định kết hôn và đưa vợ đi cùng trong những lần công tác xa xôi. Một vài mối tình chóng vánh đã nảy sinh trên máy bay hoặc tại nơi làm việc ở nước ngoài. Song anh đều chủ động chia tay vì sự bất đồng về lối sống và đa phần anh cho rằng các nàng ấy quá xôi thịt, hời hợt.

Không biết nhà văn này thì sao nhỉ? Bỗng dưng anh có thắc mắc kỳ cục đó.

hoavan_truyen

Một tối cuối tuần đi bar về và chui vào khách sạn, anh lôi sách của cô ra đọc. Tính ra nếu anh đọc hết ba cuốn sách này là vừa kết thúc chuyến công tác. Hiện bên kia là sáu giờ chiều, bên này là đêm. Có lẽ cô đang nấu cơm cho gã bồ trên Facebook, còn anh lại nằm đọc những trang viết của cô. Số phận của hai nhân vật trong tiểu thuyết éo le quá. Anh có cảm giác tức ngực muốn khóc. Chưa bao giờ anh khóc khi đọc sách.

Trăn trở mãi không ngủ được, anh bật máy tính, lại chui vào Facebook. Cô cũng online, đèn nhấp nháy xanh, một tín hiệu ấm áp. Đắn đo một lúc, anh chủ động nhắn tin chào cô.

– Hi, nhà văn.

– Bạn là ai? Tôi đang bận chút.

– Tôi đang đọc một cuốn sách của chị. Tôi muốn viết lại đoạn kết.

– …

– Đừng bận thế chứ. Nói chuyện với tôi chẳng thú hơn sao?

Cách mở đầu xấc xược của anh khiến cô bị thu hút. Dẹp hết công việc đang dở dang, cô dành cả vài giờ để tỉ tê với anh về những tác phẩm của mình. Lâu lắm, mà cũng có thể là lần đầu anh có cơ hội trò chuyện thoải mái, “thẳng ruột ngựa” với phụ nữ như vậy. Cô cũng giống anh, vừa chẳng coi ai ra gì vừa thấu đáo, hằn học mà lại mềm mỏng. Đặc biệt, cô rất dễ khóc. Anh cảm nhận rõ điều đó.

Thế là đêm bớt dài hơn. Anh và cô chúc nhau ngủ ngon vào lúc ba giờ sáng. Ngoài trời, tuyết vẫn phủ dày, một vài cơn gió rít ù ù ngoài cửa sổ. Anh ngủ thiếp đi.

hoavan_truyen

Họ chat với nhau thêm vài lần nữa, thường vào mười hai giờ đêm, lúc anh đi chơi về hoặc sau khi đã hoàn thành nốt công việc của một ngày. Ở Việt Nam, cô bảo mình rảnh, không phiền hà gì cả. Song anh biết, là cô đang dành thời gian cho anh thôi. Bất chợt, một ý nghĩ tinh quái lóe lên trong anh. Hay là anh sẽ… biến mất? Ừ đúng rồi, biến mất khỏi cô, giống như bốc hơi vậy, để xem phản ứng của nhà văn và người không phải nhà văn khác nhau thế nào. Anh tinh quái cười đắc ý trước trò mèo vờn chuột này.

Ngày thứ nhất: Facebook chat của anh không sáng đèn, anh không để lộ một tín hiệu gì. Anh cũng nín thở chẳng dám sang nhà khác comment. Anh hăm hở hình dung ra cái cảnh bồn chồn vì thiếu vắng, nhớ nhung của cô. Vậy mà đến tận đêm, nghĩa là một ngày đã trôi qua, cũng chẳng có tín hiệu nào từ phía bên kia. Anh nghĩ chắc cô chỉ kìm nén được một ngày và tiếp tục hy vọng vào hôm sau.

Tuy nhiên, hôm sau và hôm sau nữa, cô vẫn bặt vô âm tín. Lạ thật! Lẽ ra cô phải gửi ít nhất một tin nhắn hay bóng gió này kia, thậm chí buông vài lời dằn dỗi. Thế mà mọi hình dung của anh đều sai bét. Anh thở dài, cảm giác như vừa thua một ván cờ. Liệu con chim sẽ ngồi chờ chết trong bụi mận gai hay cất lên vài tiếng run rẩy trước khi bước vào cuộc tình cháy bỏng và bi kịch? Mà quái lạ, tại sao anh lại bày ra trò chơi ú tim để giăng bẫy cô? Anh đang giăng bẫy một phụ nữ xa lạ bằng tất cả kinh nghiệm của gã đàn ông ba mươi.

hoavan_truyen

Hết chuyến công tác anh về lại thành phố. Thế là đã một tuần anh không chat với cô, cũng không nhận được tín hiệu nào từ cô. Cảm giác trống trải và vô vị bao phủ lấy anh, nhất là mỗi khi tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai giờ đêm. Anh bỗng thấy nhớ tuyết, nhớ những quán bar, nhớ cái lạnh giá bên trời Tây. Ai mà ngờ cái chốn xa lạ ấy lại mang đến cho anh hy vọng cùng phấp phỏng. Anh phải làm sao đây?

Hừ! Anh tức tối đứng dậy, chạy xuống bếp, mở tủ lạnh và lôi ra một chai bia tu ừng ực. Khi cô đơn nên làm vài chai bia, sự hưng phấn nhẹ nhàng sẽ làm ta bay lên. Bỗng “bum bum”, điện thoại của anh có tin nhắn. Anh thấy tim mình cũng đập “bưng bưng” theo hai cái âm thanh kỳ khôi đó. Anh cố gắng không vồ lấy điện thoại, như thể có một con ma xó trong nhà đang theo dõi anh, chỉ chờ anh hăm hở chộp lấy điện thoại thì sẽ cười vào mặt anh.

Mười lăm phút sau, anh mới mở tin nhắn. “Về nước rồi chứ? Ngày mai tôi có buổi giới thiệu sách ở café Len, anh qua nhé!”, một tin nhắn vừa quen thuộc vừa xa lạ, cũng chẳng hé lộ một chút cảm xúc nào. Ghét thật! Ghét thật! Anh lầm bầm trong miệng và chạy lên phòng ngủ, nằm lăn ra và quyết định không trả lời như một cách vỗ về sỹ diện đang bị tổn thương. Thật ra là anh vui, vui đến phát điên.

Mới tám giờ sáng mà Len café đã đông kịt người. Không khí chộn rộn do có mặt cánh viết lách, báo chí. Ngay lối vào, một quầy sách bày chỉ duy nhất cuốn tiểu thuyết mới ra của một nữ tác giả. Phía gần đó, cô đang mải mê giao lưu với đám đông. Trông cô xinh trẻ như đóa sen giữa đầm lầy mùa hạ.

Anh ngồi lặng lẽ ở góc quán, đọc sách và nhâm nhi cà-phê, thi thoảng len lén nhìn xem tác giả đang làm gì, nói gì. “Chắc không thấy mình rồi”, anh tự an ủi. Tuy nhiên, anh đã nhầm. Cô biết anh bày trò im lặng hơn mười ngày qua, biết anh hồi hộp mong ngóng cũng như biết anh đang có mặt ở đây. Sự thờ ơ của cô mới thật trêu ngươi, như ly cà-phê đậm đặc sóng sánh mà không phải cứ trả tiền là có thể sở hữu. Anh đã đánh giá cô quá thấp.

– Anh cũng tới à?

Anh giật bắn mình, tim muốn nhảy ra ngoài. Cô đang đứng trước mặt anh, tự tin, xinh đẹp mà lại có chút gì đó đằm thắm như bà chị gái, chân thành và bao dung. Điều ấy khiến anh run rẩy. Anh cà cuống đứng lên bắt tay, trán toát mồ hôi.

– Dạo này không thấy anh online? Tối nay rảnh lại chat nhé!

Cô đề nghị xong cũng không cần nghe trả lời mà nhanh chóng trở lại đám đông, bỏ anh thừa thãi. Câu nói vừa rồi có nghĩa là gì? Cho anh hy vọng hay đang giễu cợt anh? Anh muốn chạy theo, lôi cô ra ngoài sảnh và nói cho ra nhẽ. Anh muốn gào lên. Tức quá!

Làm thế nào bây giờ, tối nay chat hay là không? Anh loay hoay với ý nghĩa phải chinh phục người phụ nữ bản lĩnh này. Một gã trai ba mươi như anh lần đầu cảm thấy chênh vênh như vừa tập yêu.

“Khà!”, thốt nhiên anh cười thầm. Một kế hoạch chợt lóe lên trước mắt. Đợi đấy cô nhà văn! Kế hoạch thì không bao giờ cạn. Dù em là hoa “chính chủ” hay chưa có chủ, rồi em cũng sẽ thuộc về anh.

Truyện ngắn của Lê Thị Nguyệt Minh – Theo Tiếp Thị Gia Đình