Cuộc thi Truyện ngắn TTGĐ 2018: Rừng chiều trăn trở – tác giả Thủy Đặng

Mời bạn đọc thưởng thức truyện ngắn Rừng chiều trăn trở của tác giả Thủy Đặng. Tác phẩm dự thi cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018.

Tác phẩm dự thi Vòng sơ khảo cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018. Mời bạn đọc thưởng thức và đừng quên Like bình chọn để tác giả có cơ hội bước vào vòng Chung kết nhé!

Giải thưởng cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018 vô cùng hấp dẫn; cho những tác giả chiến thắng. Trong đó, giải đặc biệt lên đến 15.000.000 đồng cùng nhiều phần quà từ nhà tài trợ.

Cuộc thi diễn ra từ ngày 1–4–2018 đến ngày 31–5–2018.
Vòng sơ khảo: từ ngày 1–4–2018 đến hết 17 giờ ngày 30–4–2018.
Thời gian bình chọn vòng sơ khảo: từ ngày 7–5–2018 đến 17 giờ ngày 19–5–2018.
Công bố 30 tác giả vào vòng chung khảo: 9 giờ ngày 20–5–2018.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Gã giơ sung nhắm vô đầu con gà mẹ. Loại súng CKC nổi tiếng dùng bắn tỉa, trong khi gã lại là tay thiện xạ có tiếng trong đơn vị. Gã nín thở, ngón tay trỏ từ từ ấn vào cò súng…

Con gà con nhảy lên lưng mẹ, chồm lên mổ gặm vào cái tích rồi như mất trớn; nó tụt khỏi lưng, đu tòn ten… Có vẻ bị đau, gà mẹ quay đầu hất văng gà con xuống đất. Chẳng hiểu sao gà con lại thích đùa nghịch với cái tích của mẹ. Lại một con khác nhảy phóc lên lưng gà mẹ; nó nhoài người ra định mổ vào cái tích của mẹ nó; nhưng không may mổ trật, mất trớn ngã lộn đầu xuống đất. Bực bội vì cứ bị quấy rầy, gà mẹ mổ tróc vô đầu gà con một cái. Gà con bị đau, lủi trốn vào cánh mẹ.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Gã thợ săn lại đưa súng lên nhắm. Với tài bắn súng của gã, sinh mạng của gà mẹ; coi như đã được định đoạt. Bởi, trong cuộc đời cầm súng của gã, chưa bao giờ gã cần đến phát thứ hai trong cùng một mục tiêu.

Gã đưa mắt qua lỗ chiếu môn đến đỉnh đầu ruồi. Chợt, tiếng điện thoại trong túi quần gã rung lên liên hồi. Không vội với chuyện con gà, gã hạ nhanh súng xuống, vẻ bất an. Đứa con gái lớn, mười ba tuổi, báo đến giờ nó vẫn không liên lạc được với mẹ. Gã nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay. Ba giờ! Gã gọi vào số máy của vợ. Đợi một chập, gã bỏ lại chiếc điện thoại vào túi quần, vẻ thất vọng.

Vợ gã về nhà cha mẹ đẻ sáng qua. Sáng nay vợ gã điện về nhà; báo đang trên đường ra bến xe. Vậy mà, tại sao? Câu hỏi cứ lẩn quẩn trong đầu gã. Một lần nữa gã lại nâng súng lên. Trong đường nhắm không có bóng dáng của mấy con gà con; hẳn là chúng đã chui vào cánh mẹ.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Chỉ cần viên đạn của gã rời nòng thì mọi sự sẽ đổi thay. Nhưng lũ gà con sẽ vẫn tiếp tục vô tư đùa nghịch trên cái xác chết của mẹ nó; như thằng bé vẫn vô tư ôm lấy bầu vú của mẹ nó mà bú; trong khi mẹ nó đã chết từ lâu trong một cuộc chiến tranh – bức ảnh đã khiến cho mẹ gã phải bật khóc.

Tiếng thút thít của đứa con gái cứ o o trong đầu. Một nỗi sợ vu vơ chợt đến xâm lấn cả tâm trí gã… Chiều rừng xuống nhanh. Vẻ chộn rộn của các loài chim bỗng im bặt; trả lại rừng thẳm cái cô tịch để lắng nghe tiếng của con vượn hú từ bên kia đồi dội về. Cái âm thanh mà gã không thể nào quên.

Cái âm thanh mặc khải cho mọi cánh cửa của rừng xanh khép lại… Chỉ còn tiếng súng đi đẹt… Gã lê cái chân đẫm đầy máu; có cảm giác như đang tê cứng dần. Đôi lần gã định đứng dậy, nhưng vô ích. Những giọt máu đang vương vãi bên ngoài; như đã đem theo toàn bộ sức lực của gã. Gã cố gắng cắn chặc rang chịu đau lết đi, càng xa càng tốt đến một nơi mà gã sẽ cho là an toàn.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Gã kiểm tra lại đạn trong khẩu súng ngắn. Gã không hề có ý tưởng tự sát; dưới bất kì tên gọi của một lí tưởng nào. Là gã đang nhớ đến ba đứa con của gã; gã nghĩ đến hai từ mồ côi và cái gánh nặng sẽ đè lên vai người đàn bà ba con. Gã khát sống hơn bao giờ hết. Gã nhìn chiếc lá vàng còn sót lại trên một nhành cây; những cái chồi non đang nhú mầm, bật lá. Và, Đông đang về…

Một lần nữa cố nén đau gã gắng gượng đứng lên. Chợt có tiếng sột soạt trên đầu. Từ trên một nhành cây một con trăn mình to như cái nón sắt đang trườn xuống cách gã hơn một mét. Gã ngồi bất động. Gã biết, chỉ cần gã cử động nhẹ; thì trong tích tắc xương của gã sẽ nhũn ra.

Chậm chạp trườn thêm một chút nữa; còn cách gã nom một mét, con trăn dừng lại. Mồ hôi gã vã ra như tắm. Dù khẩu súng ngắn đang sẵn trong tay; nhưng gã chẳng thể làm gì hơn. Vì, khi gã giơ súng lên, con trăn sẽ tấn công gã tức khắc. Bấy giờ, cả thân hình nó sẽ là mục tiêu di động, gã khó mà bắn trúng đầu; vốn là tử huyệt của muôn loài. Con trăn đang nhìn gã chăm chăm. Nó đang chờ gã cử động…

Thời gian như ngừng hẳn lại. Gã trong tư thế nửa nằm, nửa ngồi; cánh tay phải cầm súng nhưng lại chống xuống đất để lấy thế ngồi dậy, đang mỏi nhừ. Thần chết có vẻ không vội…

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Trời Tây Bắc như một lão bà khó tính, thấy nắng đó, liền mưa đó. Đã có tiếng sấm rền từ xa vọng về. Bên kia bờ suối, thấp thoáng ba bóng người, trang phục bộ đội chính quy; tay cầm súng trong tư thế sẵn sàng, vai mang ba lô, trước ngực căng phồng những túi đạn. Họ là những tay trinh sát.

Trời lác đác mưa, những lằn sét dọc ngang đã xuất hiện từ xa. Ba tay trinh sát đi đến bờ suối thì dừng lại nhìn trời vẻ lưỡng lự. Chợt; một người chỉ tay về phía con trăn. Có vẻ như không thấy gã đang nửa nằm, nửa ngồi bất động sau lùm cây; phía dưới đầu con trăn. Họ nói gì với nhau, xong một người đi xuống suối để tiếp cận con trăn. Ba cánh cửa tử ngục đang mở ra trước mắt gã. Cánh cửa nào cũng rộng mở. Một bài toán trừ dành cho gã cái đáp số là con số không to tướng.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Tiếng súng vang lên gần như cùng một lúc với sấm sét đang dọc ngang. Tay trinh sát quả là thiện xạ. Con trăn trúng đạn vô đầu; vặn mình khiến cây cối gãy răn rắc. Phải một lúc mới thôi, đầu nó trút xuống; máu tuôn ướt cả người gã.

Mưa bắt đầu nặng hạt rồi như trút. Có tiếng từ xa rào rào kéo về như là thác. Người trinh sát dưới suối vội chạy lên bờ. Cả ba nhìn con trăn đã chết nằm vắt trên cây, tiếc rẻ một lúc rồi co giò bỏ chạy…

Rất nhanh, con suối tuy sâu nhưng nước đổ về đục ngầu, ngập quá nửa. Sao đám trinh sát bỏ chạy? Không phải vì mưa, vì dù sao họ cũng đã ướt? Gã bỗng giật mình, nhớ lại lời của một huynh trưởng; trong lúc thuyết trình hành quân: “ Phải nhanh chóng rời xa nó nếu không muốn lên bụi tre ăn măng mà sống”.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Cánh cửa thứ tư lại mở ra cho gã. Bản năng sinh tồn của gã đến đây xem như đã cạn kiệt. Gã vẫn phải nằm; và nước vẫn sẽ dâng, cho gã một cái chết đúng nghĩa! Gã lại nhớ đến những đứa con của gã. Gã tưởng tượng đến tương lai của những đứa trẻ thất học; đến cái gánh nặng mà một góa phụ ba con phải gánh. Nước mưa và nước mắt pha nhau lăn xuống môi cái vị lờ lợ. Tiếng của những đứa trẻ rấm rức khóc. Tiếng của người vợ gào thét gọi tên chồng…

Gã tỉnh lại trong tay đồng đội. Tiếng của con vượn hú gọi chiều và cái ráng đỏ thoi thóp bên kia đồi. Gã nhanh chóng rời khỏi cuộc chiến; cùng với nhiều huân, huy chương dành cho kẻ giết người thầm lặng.

Gã hạ súng xuống. Bóng của một con chim to bay xé ngang qua. Con gà mẹ kêu é lên một tiếng; dang rộng đôi cánh úm lấy đàn con. Gã đứng nhìn bầy gà một chập rồi lần ra suối. Gã bẻ một nhành hoa dại cắm vào nòng súng để tự thưởng cho mình cái hạnh phúc bình yên. Xong gã đi dọc theo con suối tìm lấy một gốc cổ thụ to. Gã không thiết đến ăn nữa. Gã lấy bình ton ra suối múc nước, nhóm lửa hâm lại cà phê cho nóng. Gã muốn chất kích thích này sẽ giúp gã tỉnh táo hơn; để trấn áp nỗi lo trong gã đang tăng dần…

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Vừa đưa ly cà phê lên môi, chiếc điện thoại của gã bỗng rung lên liên hồi. Là tiếng của vợ gã. Không kịp để vợ giải thích, gã trách liền một hơi. Gã không tin vào những điều huyễn hoặc; nhưng những gì gã đang nghe khiến mồ hôi gã vã ra như tắm.

Thở ra cái cảm giác nhẹ nhòm, gã nghe đói bụng, đói đến cồn cào. Gã tranh thủ đi ra bờ suối, nhổ lấy mấy cây cải trời; mà vừa rồi đi múc nước gã đã bắt gặp. Gã muốn có một bữa cơm ra hồn dù đạm bạc để cảm nhận hơn nữa cái cảm giác an nhiên, tự tại.

Trời chưa sáng hẳn, gã đã bị đánh thức bởi tiếng của con chích chòe trên ngọn cây. Đây không phải là buổi sáng đầu tiên gã thức dậy trong rừng. Thường thì buổi sáng trong rừng; gã rất dễ để có được một bữa điểm tâm béo ngậy từ các loài chim. Nhưng hôm nay gã muốn nướng thêm tí nữa; gã muốn mọi việc sẽ được bắt đầu từ một buổi sớm mai.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Đợi đến khi mặt trời lên khỏi ngọn cây, tia sáng xuyên qua cành lá làm cho những giọt sương mai trở nên thêm long lanh. Tiếng của các loài chim thi nhau hót; tạo thành một bản hợp xướng hòa cùng tiếng của con vượn bên kia đồi dội về. Gã dậy, tháo võng bỏ vào balo. Tìm thêm một ít cây khô cho vào đống lửa hồi đêm còn đỏ than; rồi đặt lên đó cái lon nước. Gã làm mọi việc một cách từ tốn, khoan thai cơ hồ như muốn níu kéo thời gian ngừng lại.

Xong, gã ngồi dựa lưng vô gốc cây cổ thụ nhâm nhi ly cà phê, nhìn những đụn khói bay lên từ đống lửa. Cái màu trắng tinh khôi bốc lên cao; tan loãng vào các tán cây như đang vẽ ra trong mắt gã bóng của một loài chim câu. Bên tai gã tiếng suối róc rách chảy, có tiếng xào xạc của những chiếc lá vàng. Gã nhận ra một con nai con bên kia bờ suối. Lần đầu tiên, gã trực diện với một con nai. Nó đang ngơ ngác nhìn gã, ánh mắt tinh khiết; đến độ còn chưa lưu lại trong đó bóng dáng của sự sợ hãi để đánh thức trong nó cái bản năng tự vệ. Con nai đi dọc theo bờ suối, giẫm trên những chiếc lá vàng như một kẻ nhàn du. Gã chộp vội khẩu súng, rút phắt nhành hoa ra khỏi nòng.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Con nai sẽ chết! Bởi gã chưa bao giờ cần bắn đến phát thứ hai trong cùng một mục tiêu. Nhưng, không! Suốt đêm qua gã đã không ngủ. Gã nhận ra một điều: những nhu cầu của gã; không nhất thiết phải được thỏa mãn chỉ khi được đặt để trên số phận kẻ khác. Và cái chết không đến từ đầu, mà đến từ phía sau viên đạn. Gã đưa nòng súng lên trời, bắn hết những viên đạn mà gã mang theo.

Gã thợ săn bước ra khỏi rừng.

Tiếng suối róc rách chảy về cái âm thanh viên mãn. Những nhành cây sẽ nhú mầm, bật lá cho rừng thêm xanh. Các loài chim sẽ thi nhau hót, tạo thành một bản hợp xướng mừng cho một ngày mới mở ra. Chiều, tiếng của con vượn bên kia đồi sẽ dội về cái âm thanh; mặc khải cho mọi cánh cửa của rừng xanh khép lại. Và cứ thế…

Tác giả: Thủy Đặng
Tiếp Thị Gia Đình