Cuộc thi Truyện ngắn TTGĐ 2018: Cái nắm tay – tác giả Còi Vân

Mời bạn đọc thưởng thức truyện ngắn Cái nắm tay của tác giả Còi Vân. Tác phẩm dự thi cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

Tác phẩm dự thi Vòng sơ khảo cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018. Mời bạn đọc thưởng thức và đừng quên Like bình chọn để tác giả có cơ hội bước vào vòng Chung kết nhé!

Giải thưởng cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018 vô cùng hấp dẫn; cho những tác giả chiến thắng. Trong đó, giải đặc biệt lên đến 15.000.000 đồng cùng nhiều phần quà từ nhà tài trợ.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Người đã hạnh phúc biết bao nhiêu khi biết mình rung động sau một cái nắm tay?

Em gặp Anh trong buổi sáng mùa hè nhá nhem khi Em đang đợi xe khách ra Hà Nội học. Hôm đó đúng ngày các em lớp 12 đi thi Đại học.

Nhớ hồi đó chưa có hình thức thi hai trong một như bây giờ; nên sau khi tốt nghiệp Trung học phổ thông các bạn học sinh lại đưa nhau ra các thành phố lớn để dự thi tuyển sinh Đại học. Xe khách đông tới mức không còn nhìn thấy một khe hở nào nữa; chính vì thế mà cả Em và Anh đều bị từ chối cho lên xe.

Đành quay về đợi xe buổi trưa vậy (em nghĩ bụng). Bỗng một giọng nam cất lên từ phía bên cạnh:

_ Đi xe máy với anh không? Anh chở. Tính gửi xe máy rồi đi xe khách ra cho ấm, nhưng giờ xe đông không lên được, đành đi xe máy vậy. Em có đi cùng không thì lên xe? Anh chàng đề nghị như thể chúng tôi là người quen của nhau vậy?

_ Sao Em lại phải đi với Anh? Em trả lời tỉnh bơ. Chẳng biết Anh là ai thì làm sao giám đi được ạ? Nói xong chưa kịp nghe Anh trả lời Em đã quay ngoắt mặt ra về đợi chuyến xe buổi trưa.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Facebook nhiều người lạ hóa ra quen. Một tối chủ nhật ngày mưa lướt một vòng facebook xem hôm nay có gì “hot” không? Lạ thay bắt được tấm hình anh bạn rủ ngồi chung xe. Đưa tay dụi mắt một lần nữa, hóa ra đúng là hắn thật! Dù hôm đó trời nhá nhem, chưa sáng hẳn thì mình vẫn nhận ra hắn. Là bạn của nhau từ khi nào đây ta? Em tò mò…

Hồi đó Em nghịch lắm, cũng cá tính nữa. Sợ gì, để xem người ta còn nhận ra mình nữa không nè? Inbox làm quen luôn!

_Xin chào “đại ca”!

_Chào “sư đệ”! Đệ biết huynh hả?

(Ổng họi huynh đệ ngay được, chắc vì thấy ảnh đại diện mình để hình con trai đây mà?)

_Không! Thấy hay hay thì làm quen thôi. Cười hihi

Ổng im lặng một hồi lâu, chắc hắn vào tường xem tui là ai đây mơ? Em nghĩ bụng

Haizz… quả nhiên đúng vậy thật, một hồi lâu sau khi mất tích ổng đã xuất hiện.

_Haha… Đệ là con gái! Cười khoái chí. Mà nhé, huynh biết đệ là ai rồi nè, nhìn cái nhớ ra ngay.

Mùng một tháng bảy, đệ nhớ không? Nhớ ra chưa nè? Nhất định phải nhớ. Anh hỏi dồn dập khiến mình không kịp trả lời.

Thì ra trí nhớ của hắn tốt phết đấy chứ? Còn nhớ rõ hôm đó là ngày mấy nữa chứ. Phục luôn!

_À!!! Anh bạn mời đi chung xe… kakaka…chuẩn chưa?

Cớ sao trùng hợp vậy ta? Huynh với đệ kết bạn với nhau từ bao giờ vậy ta? Sao không ai biết là sao? Em cũng cho Anh một liên khúc câu hỏi “tại sao”.

_Có duyên rồi! Ổng rep lại nhanh chóng.

Thay đổi cách xung hô đi, gọi là “muội” được không? Vì em là con gái mà. Người huynh đề nghị.

_Không thích! Thích gọi huynh – đệ hơn.

_Chiều theo ý đệ vậy!

Chúng ta chính thức là bằng hữu sau cuộc chào màn ấy.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Em nhớ khi ấy Anh ra Hà Nội xin việc. Còn Em thì đang bận bịu cho kì thi học kì sắp tới. Có thêm một anh bạn mới và còn chưa chính thức gặp nhau lần nào thật thú vị và tò mò…

Ngày nào hai đứa cũng nói chuyện đến khuya muộn mới đi ngủ, nói đủ thứ chuyện trên đời. Cảm giác muốn được gặp đối phương khiến cả hai như ngạt thở.

Ngày 29/8/2013, cái ngày mà suốt cuộc đời Em không bao giờ có thể quên được. Như đã hẹn, hôm ấy Anh chờ Em ở trước cổng trường Đại học Ngoại ngữ.

Bíp bíp… Hồi chuông tin nhắn reo lên: “Em tan học chưa? Anh đợi dưới cổng trường nhé, phía bên đường Phạm Văn Đồng nha!”

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Vừa đúng lúc em đang nhấn thang máy đi xuống sảnh dưới để ra về. Tự nhiên tim đập nhanh hơn; đôi chân nửa muốn bước thật nhanh để nhanh ra gặp anh; nửa cứ níu lại vì e ngại và hình như bản thân đang hơi bất bình tĩnh thì phải?

Em dừng lại trước cánh cửa kính, nhẹ đưa tay vuốt lại mái tóc vừa mới cắt phăng lúc ban trưa; và trấn an bản thân bằng một tiếng thở dài… Cá cơm không biết có nhận ra mình không? Em nghĩ thầm!

_Còi ơi! Anh ở đằng này! Cá cơm nè còi!

Trời tối và cự ly hơi xa, phải mất một lúc lát sau em mới nhận ra anh. Trong khi anh đã nhận ra em từ khi còn ở rất xa, cảm giác đó khiến em lúng túng đến mức khi đối diện với Anh rồi mà cứng họng chẳng nói được gì cả luôn.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Trước mặt Em là một anh chàng cao lớn, bờ vai rộng với chiếc áo sơ mi trắng cộc tay; và chiếc quần jean mài năng động… Còn gì nữa không nhỉ? Em chẳng giám nhìn thẳng vào Anh vì ngượng ngùng

_Tóc mới nè! Cắt hồi trưa đúng không

(Anh vẫn không quên rằng Em đã cắt tóc trưa nay)

_Hì! Vậy mà Anh vẫn nhận ra Em sao? Em hỏi dò

_Ơ! Hỏi hay chưa kìa. Tóc ngắn hay tóc dài thì em vẫn là Còi thôi Còi ạ! Em muốn đi đâu hả Còi? Vẫn giọng nói trầm ấm ấy không khác một chút nào.

_Em á? Chưa nghĩ ra cơ.

_Em đi xem hạ cờ ở Lăng Bác bao giờ chưa? Câu hỏi của Anh như một lời đề nghị.

_Em chưa! Anh đưa em đến đó xem hạ cờ nhé?

_Đồng ý! Mình đi luôn bây giờ Còi nhé? Đi từ đây tới đó mất khoảng 20 phút.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Anh quay đầu xe, rồi đưa Em chiếc mũ bảo hiểm

_ Em đội vào đi cho an toàn.

Em loay hoay một lúc vẫn không cài được chốt mũ bảo hiểm.

_Để anh giúp! Anh xuống xe, quay người về phía Em, đưa tay cài chốt mũ một cách nhẹ nhàng như không. Em ngượng đỏ chín mặt! Biết Em thẹn thùng, Anh cười nhẹ rồi bảo: Lúa đây mà, ai bảo đi xe buyt nhiều làm gì?

_Được rồi ạ! Mình đi thôi Anh. Em nhanh nhảu ngồi lên xe sau cái nhíu mày trước câu nói của Anh.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Đường đông người quá, Hà Nội ban tối thường nhộn nhịp và đẹp hơn lúc nào hết. Sợ cô bé lạc trong dòng người ,Anh vội đưa tay kéo bàn tay Em lại, làm bước chân Em khự lại ngạc nhiên đưa mắt nhìn Anh ngại ngùng. Anh vội vàng biện minh:

_Em nắm chặt tay Anh vào nhé, chỗ này đông người nhỡ Em bị lạc Anh biết tìm Em ở đâu? Vậy nên nắm chặt tay anh ha!

_Lạc sao được ạ! Ánh đèn đường khi ấy có lẽ rất hữu hiệu vì không ai có thể thấy được mặt Em đã đỏ ửng lên tự bao giờ.

Hai bàn tay cứ đan chặt vào nhau như thế, len qua những biển người. Anh như một người vệ sĩ vậy, trong chốc lát đã chia được dòng người để kéo Em lên vị trí đầu tiên, gần nhất với chiếc cột cờ và có thể nhìn thấy toàn cảnh màn hạ cờ chuẩn bị diễn ra.

Khoảnh khắc ấy, Em giống như một đứa trẻ con bé tí; được ba mẹ đưa đi xem hội và bế trên hông vậy. Một cảm giác an toàn và hạnh phúc hơn lúc nào hết.

Lúc này chúng ta đã buông đôi bàn tay nhau ra và Anh lùi về phía sau Em; đặt 2 bàn tay lên bờ vai Em, áp sát vào nhau, chưa bao giờ mình gần nhau đến vậy.

Trong biển người đông đúc là thế, tiếng trống, tiếng người vồn vã ấy thế mà tiếng thìn thịt, thìn thịt; được phát ra từ lồng ngực con người ấy; thì thật rõ ràng và đang dần át đi hết những thanh âm còn lại.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Chúng ta chẳng còn cười nói như lúc Anh chạy xe trên đường Lạc Long Quân như khi nãy nữa. Hai đứa cứ im lặng, Anh im lặng chạy xe; Em lặng im ngồi sau như một chú Mèo ngoan ngoãn. Mình dừng lại ở một góc nhỏ của bán đảo Hồ Tây.

Em nhớ là nơi đầm sen, nhưng lúc ấy đã hết mùa hoa đã tàn tự bao giờ. Anh trong Em khi ấy dường như đã quen thân; không còn hoài nghi hay lo sợ; như cái ngày Anh rủ Em đi chung xe ra ngoài này nữa. Hoàn toàn tan biến Anh ạ!!!

Còi” cái biệt danh đáng yêu nhất mà từ trước đến giờ Em được đặt. Anh bảo thích gọi em là “Còi”; Còi của Cá cơm, Còi bé nhỏ và đôi khi rất trẻ con hay nhõng nhẽo nhưng rất hiểu chuyện. Anh đan tay vào tay Em, dịu dàng và ấm áp. Cái đan tay cho những hân hoan nơi hai con tim đang loạn nhịp.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Hà Nội đã ngã mình vào đêm, cái lành lạnh của trời Thu Hà Nội; thật khiến mê mẩn lòng người. Anh chở Em về xóm trọ. Không giống khi nãy hai đứa ngồi xa cả mét; lúc này Anh ngỏ ý cầm giùm cặp sách cho Em. Nói là cầm giùm thôi chứ Anh kẹp nó ở phía trước xe.

_Em ngồi sát lại gần Anh đi! Trời tối muộn rồi lạnh lắm. Lát đi qua cây cầu đoạn sông Hồng gió rít lắm Em.

Anh vừa nói, vừa kéo người Em lại gần mặc cho Em còn chưa trả lời gì luôn. Em ngồi im trên xe với cự ly gần Anh hơn lúc nào hết.

Có đôi chút bối rối, thẹn thùng Em tự nghĩ: Mình có dễ quá không? Mới cuộc hẹn đầu tiên thôi mà. Thế nhưng trái tim khi ấy; không còn chỗ cho suy nghĩ về lần hẹn đâu tiên nữa rồi. Chỉ biết ngay lúc này đây, mình thật hạnh phúc; và muốn níu giữ mãi khoảnh khắc ấy.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

_Em nhớ ngủ sớm đi nha! Đừng thức khuya quá, mai còn đến lớp nữa.

Anh quay người mở dây mũ bảo hiểm cho em ân cần căn dặn

_Được rồi! Em biết mà! Anh về đi kẻo muộn.

Em trả mũ cho Anh và quay người đi vào dãy trọ

_Còi ơi! Tiếng gọi sau khi em bước chân đi về dãy trọ

_Dạ!

_Không có gì đâu Còi à! Anh chỉ muốn nói chúc em ngủ ngon thôi!

_Anh Cá cơm về cẩn thận nhé! Tạm biệt!

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Vừa tắm rửa xong, đặt lưng xuống giường; liền vơ tay lấy vội chiếc điện thoại nhắn tin xem Cá Cơm đã về đến phòng chưa. Thì hồi chuông tin nhắn bỗng rung lên: “Anh về tới phòng rồi nha. Em đừng lo. Mà khi nãy định ôm E mà sao run quá, Anh nhát lắm đúng không? Em ngủ ngon nha Còi”.

Hôm đó Em đã đọc được hết những dòng tin nhắn ấy và không hề nhắn lại cho Anh.

Em nhớ là hơn một năm, mình đã nhẹ nhàng đi bên nhau hơn một năm với mối quan hệ không tên. Anh vẫn luôn bên Em, sẻ chia tất cả những vui buồn trong cuộc sống.

Thi thoảng gặp nhau, đi ăn trưa cùng nhau. Cả một khóa kiến tập của Em luôn có hình ảnh của Anh; vì chính Anh là người giới thiệu địa điểm và tình nguyện làm tài xế đưa đón Em hằng ngày.

Mình cũng có ngày valentine như bao đôi bạn khác, dù mình chẳng là tình nhân. Là ngày Valetine mưa phùn nặng hạt, Anh đón chở Em; đi mua laptop dưới một hiệu chuyên bán máy cũ ở quãng đường Lê Thanh Nghị. Anh mang máy về cài đặt hết mọi ứng dụng; rồi ngày mai mang qua chỗ làm thêm cho Em. Anh trẻ con thật khi kẹp tấm biêu thiếp nhỏ xinh với lời nhắn: “Còi chỉ việc sử dụng thôi, có trục trặc gì thì alo Anh nha”. Anh luôn chu đáo như vậy.

Dòng tin nhắn cuối cùng Em nhận được sau hơn một năm mình đi bên nhau; đó là: “Còi thương! Ráng học tốt nha” rồi chẳng một lần nào nữa chúng ta nói chuyện. Em đã im lặng và anh cũng vậy.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Mãi những năm tháng về sau, chúng Tôi vẫn chẳng thể nào tiến xa hơn sau cái nắm tay vội vàng năm ấy. Vì tình cảm chưa đủ lớn? Vì thương quá mà sợ tình yêu làm phai phôi tất cả? Hay vì một điều gì khác?

Chúng Tôi xa nhau, không phải chia tay bởi lẽ mối quan hệ ấy chưa được gọi thành tên sao chia tay được. Chỉ đơn giản là ít nói chuyện, ít gặp gỡ… Rồi dần dần cả hai im lặng, chẳng còn nói cho nhau nghe bất cứ điều gì. Một tuần, hai tuần, một tháng, rồi nửa năm,…

Dần rồi thành quen. Quen với việc không còn người ngày ngày trò chuyệnl; quen với việc sáng mai thức giấc không còn vội cầm điện thoại; đọc từ từ lời chúc buổi sáng tốt lành của một ai đó. Quen với việc tự thắt dây mũ bảo hiểm mỗi lần lái xe mô tô; quên với cảm giác cô đơn gọi dậy mỗi khi đêm về. Và giờ đây Em đã quen với cách đưa tay phải xiết xoa bàn tay trái; mỗi lần yêu đuối…

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Hai năm sau, ngày Em gặp lại Anh. Vẫn khuôn mặt ấy, vẫn ánh mắt ấy, vẫn giọng nói ấy… Vẫn gọi Em hai tiếng “Còi ơi”; trái tim E như bị bóp nghẹt. Những tháng ngày xưa cũ như mới hôm qua bỗng ùa về, khiến lồng ngưc trở nên đau nhức.

Em nhớ hôm ấy Anh lên đón Em đi đám cưới một người bạn chung của cả hai đứa. Ngồi sau xe Anh, dù không có chiếc cặp sách như hai năm trước; dù trời đông rất lạnh thì Em vẫn ngồi rất xa Anh. Xa đến mức chỉ cần Anh vô tình tránh ổ gà; Em cũng có thể bị hất xuống lòng đường ngay lập tức. Vì điều gì chứ? Vì mình không còn lý do để ngồi gần; và đúng hơn là Em không nên ngồi gần Anh nữa…

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Em đã bước qua tuổi hai bảy vẫn chỉ một mình sau ngần ấy năm. Đôi lúc nghĩ về anh bạn rủ đi chung xe; Em lại cười trong hạnh phúc. Ừ thì, năm tháng ấy thật đáng để ghi nhớ!

Có những rung động mãi chỉ là rung động đơn thuần; nhưng chừng đó thôi đủ để nuôi dưỡng một trái tim yêu thương trọn vẹn. Em nhớ về Anh như một cơn mưa mùa hạ, vội đến vội đi; nhưng làm Em ướt mưa và cảm lạnh mãi về sau. Thật may mắn vì năm tháng ấy; chúng ta chỉ thương thôi, thương một con người với tất cả chân thành. Chưa ai nói lời yêu để rồi phải đổ vỡ.

Vì mình không có nhau nên mãi còn nhau trong cuôc đời phải không Anh? Còn nhau để nhìn nhau nhẹ nhàng hơn. Còn nhau để nhìn người kia hạnh phúc bên một nửa của cuộc đời; mà trong lòng không chút trách hờn. Còn nhau để khi về già biết đâu mình kể cho cháu con nghe những câu chuyện. Còn nhau để vô tình gặp lại anh anh vẫn gọi “Còi”; còn Em vẫn tìm “Cá Cơm” khi cả hai đều đã đi qua hết tuổi thanh xuân rạo rực. Và mình còn nhau vì mình còn sống cuộc đời; còn lại với những an nhiên và hanh phúc.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Hơn một lần trong năm tháng sau này Em muốn nói Thương Anh dù chỉ một lần. Dẫu cho có bị từ chối cũng cam tâm buông tay. Thế nhưng Em đã không làm vậy; Anh cũng thế, chúng ta chọn cách lặng im để rời xa nhau.

Bỏ ngõ tất cả rung động thời thanh như một sự sợ sệt bị tổn thương vậy. Hoặc cũng có khi năm tháng ấy là Em; là Anh đang ngộ nhận về tình cảm của nhau? Dù là gì thì chẳng phải chúng ta cũng đã có một thời trẻ đầy những kỉ niệm; mà không phải thật quý giá hay sao?

Cái nắm tay ngày ấy vẫn còn đó nơi thanh xuân của cô gái hai ba tuổi yếu mềm và đa cảm. Chỉ là không còn mơ hồ về con tim nữa…

Tác giả: Còi Vân
Tiếp Thị Gia Đình