Cuộc thi Truyện ngắn TTGĐ 2018: Trong hành lang tối – tác giả Vương Hữu Danh

Mời bạn đọc thưởng thức truyện ngắn Trong hành lang tối của tác giả Vương Hữu Danh. Tác phẩm dự thi cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

Tác phẩm dự thi Vòng sơ khảo cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018. Mời bạn đọc thưởng thức và đừng quên Like bình chọn để tác giả có cơ hội bước vào vòng Chung kết nhé!

Giải thưởng cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018 vô cùng hấp dẫn; cho những tác giả chiến thắng. Trong đó, giải đặc biệt lên đến 15.000.000 đồng cùng nhiều phần quà từ nhà tài trợ.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Bóng của nắng sáng trên mu bàn tay làm hắn thức giấc. Đôi mắt hắn nhíu nhíu lại, mất vài giây để định hình xem mình đang ở đâu và làm gì. Vài giây đó là đối với hắn, còn đối với cô bán rau cải đối diện; có lẽ là mươi phút hơn kém vài giây.

Hắn vẫn giữ cái dáng dựa vào góc tường trong một lúc nữa. Lưng hắn cong lại, đỡ cái cổ nghiêng hẳn về một bên và cái đầu gục mạnh giữa khoảng không, như một trái dừa bị chì xuống bởi lực hút Trái Đất, ngoắc nghẻo một cách vô định.

Những kẻ không quen có thể khó hiểu tại sao mà hắn vẫn có thể bất động lâu như thế; trong cái dáng vẻ vừa khổ sở vừa khó chịu ấy. Nhưng như những câu giải thích vô thưởng vô phạt nhất của cuộc đời; một kẻ tỏ vẻ hiểu biết có thể chép miệng cho những ai hiếu kỳ: chả quen rồi.

Bởi lẽ hắn sẽ không bao giờ là người giải thích, hoặc có lẽ luôn là không bao giờ nói cái gì; trừ khi đó là một tiếng dô khô khốc với ly rượu trong tay. Đôi mắt hắn lờ đờ vẫn nguyên hiện trạng của mí trên sụp quá nữa. Có lẽ ít ai – hoặc cũng chẳng có ai, thèm nhìn sâu vào đôi mắt đó; để xem nó có màu gì. Hoặc người ta không dám nhìn.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Hắn loạng choạng đứng dậy. Cơn say hôm qua ập đến một cách bất ngờ hơn bình thường; chưa kịp đặt ly rượu trên tay thì mọi thứ đổ ập xuống. Hắn dựa vào bờ tường giờ đã chia làm hai mảng sáng tối rõ rệt hơn.

Đứng một cách chậm chạp, hắn nhìn lên những khung hành lang của chung cư trước mặt. Một dãy đồ phơi hiện ra. Có lẽ qua buổi sáng rồi, hay trưa? Hắn không rõ nữa. Cô bán rau cải đang thu dọn. Chắc trưa rồi. Chắc trưa. Hắn nghĩ cho đến khi có kết luận như thế, dễ cũng tốn 15 phút đồng hồ – với người khác.

Rồi hắn đứng nghệch ra tiếp tục nhìn xung quanh bằng đôi mắt lờ đờ. Hắn quên mất – hoặc chưa bao giờ nghĩ tới – là mình đứng lên để làm gì. Hắn cứ giữ tư thế đó một hồi lâu – mà đối với hắn là vài giây thôi – rồi hắn lại ngồi xuống; cái lưng vẫn cong, chảy cái bụng bủng beo phía dưới vòng ngực hóp lại; như một kẻ hút thuốc nhiều năm, và đôi chân trơ xương thõng dài trên bậc thềm.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Chợt cái suy nghĩ tại sao phải đứng dậy đến nhanh như chớp mà hắn nghĩ – hiếm có ai hoặc cái gì có thể nghĩ nhanh hơn hắn trong cái khoảnh khắc đó; hắn biết tại sao mình phải đứng dậy. Hắn phải đi đái.

Hóa ra cái ý nghĩ đó nó nhanh khủng khiếp đến như vậy; hắn rùng mình. Thứ cảm giác trần trụi và chán nản đó lúc nào cũng đánh thức hắn; trong những lúc hắn chỉ muốn giữ mãi cái tư thế quen thuộc rồi đắm chìm trong ánh mắt lờ đờ.

Nhưng không, thứ cảm giác khó chịu buộc hắn phải đứng lên tìm chỗ để giải quyết; ép hắn như một ông chủ độc đoán của trăm năm trước đang cầm roi dí sát vào tên nô lệ. “Thứ cảm giác chết tiệt”. Cứ như đó không phải là hắn. Không, hắn ước gì hắn không mất sức cho việc vớ vẩn đó.

Nhưng hắn vẫn phải bước đi – nhẹ nhàng và từ tốn. Chút gì đó trong hắn bắt hắn không được đái ngay tại chỗ này; chỗ hắn nhậu, trước bậc thềm một ngôi nhà nơi hai bức tường đấu lại; trước mặt cô bán rau cải, và bên trên là dãy đồ đang phơi. Không! Hắn không thể. Mặc dù hắn ước là mình có thể.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Hắn bước lên bậc cầu thang một cách từ tốn – theo ngôn ngữ mà hắn còn giữ lại được. Cái chung cư cũ kỹ này hắn đã đi mòn hết cả dép – ý là cái lúc hắn còn dép.

Giờ đây, khi cái áo hắn mặc đã tã thành cái màu không biết gọi là màu gì; mà hầu như phơi bày ra đầy đủ thân thể hắn, với cái quần bệt rách lên tận háng, thì bảo hắn đã trở thành thổ địa của chung cư này cũng không sai. Dẫu rằng chẳng có ai nhờ hắn chỉ đường dùm.

Hắn rẽ vào một hành lang hẹp, ẩn trong bóng tối. Đây là nhà vệ sinh ưa thích của hắn. Nằm hun hút ẩn phía sau các căn nhà. Một nơi mà người ta chỉ muốn đi qua thật nhanh; chẳng buồn ngoái lại, cũng chẳng hơi đâu quét dọn cái không gian tối tăm như thế.

Hắn tiến vào bên trong bóng tối. Nhưng ngay lúc đó, hắn phát hiện ra mình không phải kẻ duy nhất ở đây.

Lúc đầu hắn tưởng là một thùng hàng, nhưng vật đó chuyển động, hay một kẻ đang định đi bậy như hắn. Một lúc sau, hắn nhìn rõ ra đó là hai người.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Đó là hai kẻ, có lẽ còn trẻ, đang quấn quít vào nhau. Tiếng động khe khẽ giúp hắn xác định là một cô gái và một chàng trai. Trong bóng tối lờ mờ, hai thân thể đang cọ vào nhau khít rịt; bấu chặt như một, chìm hẳn vào bức tường. Hắn định quay đi, nhưng có cái gì đó níu hắn lại.

Một nụ hôn. Một nụ hôn rất sâu của hai người. Hắn còn kịp nhìn khóe miệng cô gái nhoẻn lên một nụ cười say đắm. Cái gì đây? Một thứ gì đó xa xôi mà hắn chợt nhận ra là mình đã từng có. Một cái gì đó động đậy bên trong hắn. Không, nó là cái gì.

Suy nghĩ chớp tắt trong hắn nhanh như cả đời hắn dồn tụ. Đã lâu lắm, hay liệu rằng nó có xảy ra ư? Rằng có một thời hắn cũng như thế, say đắm và cuồng nhiệt; và hồn nhiên với tất cả.

Lao vào mọi thứ, suy nghĩ, tính toán, căng đôi vai rộng và cái đầu nhanh nhảy vào mọi điều mà hắn biết. Hay cười, hay nhíu đôi mắt trong những ngày căng tràn nhựa sống.

Hắn đó ư? Hay trong trí óc hắn đang nảy ra hình bóng của kẻ nào? Một cuốn phim nào đã kịp nhét vào trong cuốn phim màu xám chậm rãi của hắn trong một giây phút cuộc đời vậy?

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Một người bước vội qua hành lang, hai cái bóng dừng động tác lại; cười ngượng ngùng và thanh khiết. Hắn đã vừa kịp quay lưng lại và bước đi – dù không biết phải làm gì.

Chân hắn đã ướt hẳn.

Tác giả: Vương Hữu Danh
Tiếp Thị Gia Đình