Cuộc thi Truyện ngắn TTGĐ 2018: Bão sớm – tác giả Phạm Mỹ Liên

Mời bạn đọc thưởng thức truyện ngắn Bão sớm của tác giả Phạm Mỹ Liên Tác phẩm dự thi cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

Tác phẩm dự thi Vòng sơ khảo cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018. Mời bạn đọc thưởng thức và đừng quên Like bình chọn để tác giả có cơ hội bước vào vòng Chung kết nhé!

Giải thưởng cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018 vô cùng hấp dẫn; cho những tác giả chiến thắng. Trong đó, giải đặc biệt lên đến 15.000.000 đồng cùng nhiều phần quà từ nhà tài trợ

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Nó được nghỉ hè nên về quê phụ má, bỏ qua chuyến đi tình nguyện cũng chúng bạn. Về nhà đâu được tuần rưỡi thì cơn bão bất ngờ ập đến. Mới sáng ra trời đất đã âm u, biết trời sắp trời mưa; nên hai chị em nó đã thu gom củi chất lên giàn bếp; chuẩn bị thau hứng chỗ mưa dột, bầy gà con được ụp trong cái rổ sỗ; đàn lợn được bỏ rơm đầy đủ, rau cám đã sẵn sàng đâu vào đấy để khỏi ướt.

Thế mà đến trưa, từ cái loa phát thanh ọt ẹt bắt đầu “Đây là công điện khẩn của ủy ban phòng chống lụt bão trung ương; của tỉnh… huyện… xã… Hồi 7h30’ sáng nay bão đã vượt qua Philippin tiến vào vùng Biển Đông; ảnh hưởng trực tiếp đến… vùng gần tâm bão đi qua… Trong vài giờ tới bão sẽ di chuyển theo hướng… gây ra mưa to đến rất to, gió giật cấp 8 cấp 9 vùng gần tâm bão đi; gió giật cấp 11, 12 trên cấp 13. Bà con cần lưu ý chèn chống nhà cửa, chuẩn bị lương thực thuốc men; để vừa tránh bão vừa chuẩn bị cho lụt vì nước sẽ dâng rất nhanh…”.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Đài vừa báo thì má nó tất tả từ đồng chạy về. Thở hổn hển:

– Đang tháng sáu mà mưa với chả bão, thời tiết kì cục ghê. Ri mà mần ăn được cái chi.

Thằng Hòa nhướn mắt nói lại:

– Bữa ni là rứa đó má, ông trời ổng nổi giận rồi nên mỗi khi ổng giận là gầm thét vậy đó.

– Thôi hai đứa liệu mà hốt lúa với bắp vào bao hết đi, có chi mà còn khiêng sang gởi nhà bác Bảy, chứ ướt hết có rút rơm vô mà ăn, à sợ rơm cũng không có mà ăn.

Hai chị em nó nghe xong bắt tay vào việc ngay, mới hốt chưa được bao thì chú Cam chạy sang:

– Hai đứa giữ chặt miệng bao để chú lùa vào cho nó nhanh, nhanh một chút chứ ướt hết bây chừ!

Hai chị em răm rắp nghe theo mà chẳng cần nhìn má. Chỉ chốc lát đã xong phần đóng gói lúa ngô. Nó chạy vào lo dọn dẹp chăn màn chứ không dột ướt hết lấy gì tối đắp.

– Sao Thắm không bán bớt đi, ba mẹ con ăn có bao nhiêu đâu?

– Bữa trước dự định để lại một ít nhưng nghĩ chưa cần chi nên chờ giá cao một chút bán cho đỡ, ai dè…

– Ngó cái điệu bộ này chắc mưa gió lớn lắm, Thắm giữ hộ tui cái thang tui giúp chèn cát và trét lại mấy chỗ thủng.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Nói xong chú giục chị em nó cho cát vào bao xi măng, rồi thoăn thoắt leo lên chuyển bao cát chèn chống, trét lại mẫy chỗ thủng. Chuẩn bị xong chú nói vọng xuống:

– Bao giờ hết bão Thắm mua tôn về tui rủ mấy thằng nữa phụ giúp lợp cho. Mấy chỗ mục hết rồi, phải thay thôi.

Má nó im lặng không nói lại, chú Cam cũng im luôn; chú biết nhà tôi hơn mười năm ni có bóng dáng đàn ông mô. Khi chú vừa chèn xong thì trời lắc rắc mưa; chú vội vàng leo xuống, còn má thì luôn miệng nhắc chú cẩn thận. Xuống đến nơi chú lại cột chặt các cửa sổ, chỉ chừa cái cửa chính; còn dặn má con nó đủ thứ. Cũng hơn tiếng đồng hồ, chừng thấy hơi lâu nên má nó nhắc:

– Cảm ơn anh rất nhiều, những việc khác mẹ con Thắm làm được. Anh về nhanh kẻo trời mưa to.

– Tui, tui chỉ lo cho ba mẹ con thôi… Tui về, có chi lát tui chạy qua xem thử nghen. Tui gọi là lo mở cửa đó, để xem chừng… Nếu nước lên nhớ đừng…

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Ăn tối xong ba mẹ con nó nằm co ro trên giường, thằng Hòa rục rịch, gác chân qua chân má:

– Con thấy chú Cam tội thiệt má hì, không vợ không con, tự làm tự nuôi bản thân, rứa khi mô chú đau thì ai chăm sóc hả má?

– Con thấy chú đẹp trai mà, chắc nhiều cô theo đuổi lắm má hì? Nó chêm ngang vào.

– Chuyện của người ta làm sao má biết được, với lại đó là quyền riêng tư của mỗi người, má không có quản.

– Má với chú là bạn của nhau mà, con nghĩ cũng lạ thiệt hì!

Câu chuyện của ba má con nó chưa ngã ngũ thì ngoài trời mưa to gió lớn; mưa trút ào ào, gió như gầm thét, quầng vũ trên không trung, cuống phăng những vật cản nó.

Mái nhà cũng vật lộn với gió, tấm tôn cũ không chịu đựng nổi sức nước nên thi nhau dột, nước chảy long bong xuống nền nhà. Nó và thằng Hòa lăng xăng lấy thau để hứng; chốc lát phải thay bởi nhiều nước quá.

Má nó lo cho lồng gà con, xem mấy chú lợn như thế nào; nếu chúng có mệnh hệ gì thì bao công sức của má sẽ đổ sông đổ biển; tiền sắm sửa, học phí cho chị em nó vào năm học mới cũng không biết thế nào.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Má nó nấu cơm rất nhiều hơn, kho mặn những thức ăn má mua lúc sáng. Trời mưa tầm tã, ăn xong thì nghe tiếng ơi ới phía xóm trên. Má nó bảo:

– Chắc nước vô đồng rồi hay sao mà người ta gọi nhau thế nhỉ! Hai đứa ở nhà má chạy ra xem thử!

Nói rồi má nó cầm lấy đèn pin, mặc áo mưa vội vã đi, và vội vã trở về:

– Chắc đêm nay nước vào nhà đấy, hai đứa chuẩn bị nghen.

Ngoài trời tối đen như mực, mưa vẫn rơi, gió vẫn thổi không ngừng mỗi lút một mạnh hơn. Chú Cam lại ào đến, mấy bao lúa, bao ngô; được chú vác qua nhà bác Bảy để gởi trên gác nếu nước có dâng cao cũng không sao.

Dù mưa gió nhưng chú làm xong; thì mồ hôi cục mồ hôi thi nhau rơi, áo chú ướt đầm. Tất bật như lúc đến chưa kịp để mẹ con nó nói lời cảm ơn. Chú cũng không quên dặn:

– Nhớ canh chừng nước đó, mưa to mà gió mạnh ni là hắn bò vào nhà chừ, có chi Thắm cứ ngồi canh nhé!

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Đúng mười hai giờ nước bò vào nhà; má nó vội vàng gọi hai con dậy. Không kịp dọn dẹp gì ba mẹ con hè nhau khiêng giường chiếu; đặt lên bốn cái ghế gỗ.

Má nó lôi hết các giấy tờ quan trọng cất trong tủ thờ ra; toàn những giấy tờ quan trọng mà má nó cất như báu vật; luôn nâng niu gìn giữ. Nó và thằng Hòa thu dọn sách vở má cột dây treo lên trên cao. Nó cũng không quên đưa nồi cơm và nồi thức ăn lên cao; để sáng ra còn có cái lót dạ.

Nước vô thì nhanh chứ ra thì chậm như rùa bò. Mưa mỗi lúc một lớn; đến nỗi nó với thằng Hòa nói chuyện với nhau mà như chưa ra trúng tần số, cứ hỉ, hỉ suốt.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Nước đã tràn vào chuồng heo, mấy con lợn cứ ịt ịt, may lúc chiều hai chị em đã kê lại mấy tấm ván để cho heo trèo lên nếu nước vào. Đến gần hai giờ sáng nước lên cao gần nửa mét; gió giật đùng đùng, cây cối ngã rạp, đổ nghiêng đổ ngửa.

Cửa sau bật chốt đánh rầm rầm, vài miếng tôn bị lật lên lật xuống va vào nhau nghe rợn người. Mưa mù mịt, trời tối om, điện cắt từ tối, má nó lội lõm bõm cột chặt cái bàn thờ; ánh sáng của cây đèn quét xuống nước hiu hắt. Gió thổi mạnh làm cho chiếc đèn chực tắt; nó lại nghĩ đến ngôi nhà của mình, giống người bị bệnh chống chọi lại gió mưa.

Nhà không đàn ông cũng yếu ớt như ngọn đèn trước bão. Nó định lội xuống nhưng má ngăn lại; bắt nó cầm cái đèn. Chỗ kê cái giường cũng bị dột nên nó cuốn tròn chiếu mền ngồi khúm núm; thằng Hòa ngối đấy ngáp lên ngáp xuống nhưng không dám ngủ.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Thấy người má ướt sũng nhưng vẫn lội lõm bõm dưới nước; nó thấy thương má vô cùng. Nhưng má lại suy nghĩ “Vì hai đứa má sao cũng được, miễn hai chị em ngoan ngoãn; học giỏi để sau này sướng tấm thân để má đỡ lo”. Nhìn má nó liên tưởng đến chị Dậu – người phụ nữ chịu thương chịu khó; nhưng sao số phận bi thương, chị còn hạnh phúc khi có anh Dậu bên cạnh. Còn má nó thì…

Hồi xưa má nó đẹp lắm. Đã có người yêu nhưng do lời hứa với bạn chí cốt ngày xưa; mà ông ngoại đã tính chuyện cho hai đứa. Ba nó thấy má là ưng ý ngay; nhưng má thì không thể bội ước lời thề non hẹn biển với người yêu. Má đã khóc rất nhiều; để mong ông ngoại đừng chia quyên rẽ thúy. Bà ngoại dọa chết vì mà là con gái duy nhất của ông bà; nên muốn con được gã về nhà khấm khá để con đỡ khổ.

Bà ngoại làm căng quá nên má phải chấp nhận. Trước ngày má cưới người ấy đã xin đi tình nguyện lên Tây Nguyên; làm kinh tế mới. Trước khi đi chú có gặp má nó nói lời từ biệt;: “Anh là đứa mồ côi, không người thân thích nên có thể không lo Thắm một tương lai tươi sáng; anh sẽ đi khỏi làng để đến miền đất mới, để Thắm yên tâm lấy chồng; chứ không lại mang tiếng người con bất hiếu”.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Má nó đã khóc rất nhiều; ngày người ấy đi má chỉ nép ở hàng râm bụt lặng lẽ đưa tiễn. Nước mắt thi nhau rơi, mắt má nó sưng húp. Năm sau má sinh ra nó, ba nó thì chỉ có học; chứ chẳng giúp đỡ việc gì cho nhiều. Má nó chu toàn mọi việc nên ông bà nội rất thương.

Nhưng khi chuẩn bị sinh thằng Hòa gia đình nội sa sút. Tiền của tự dưng đội nón ra đi; nhà cửa bị tịch thu hoàn toàn. Cả nhà dắt díu nhau dựng mái nhà ở tạm; và tạm đến bây giờ. Ông bà nội quá sốc ốm liệt giường, không ăn uống gì cả; nên hai tháng sau bệnh nặng quá đều qua đời.

Ba nó thì bỏ lên phố để tìm việc làm nhưng oái oăm thay ba lại bị tai nạn bỏ ba mẹ con chơ vơ; ở chốn dương gian khi thằng Hòa mới vừa tròn bốn tuổi. Má nó như chết đi sống lại; nhưng rồi nghỉ đến hai con gắng gượng mà tiếp tục. Ông bà ngoại cũng buồn thay cho má; rồi hai năm sau cũng rời má mà đi. Ông ngoại đột quỵ, bà ngoại nhớ ông; nên xin ông “Nam Tào” cho mình đoàn tụ cùng ông. Má nó lại đón nhận nỗi đau chồng chất. Nước mặt không còn, sức lực bị bào mòn; nhưng má lại kiên cường tự mình chống chọi sự trống trải trong tâm hồn; sự cô đơn khi các con dần lớn.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Đôi khi hai chị em nó được má khuyến mãi chuyện ngày xưa, nhưng khi hỏi về tên người ấy thì má không đả động gì. Bây giờ người ấy thế nào, đã có gia đình hay chưa? Trời mưa bão thế mà có người đàn ông trong gia đình thì hay biết mấy. Nó đưa mắt nhìn lên bàn thờ, năm di ảnh lặng yên bất động. Ông bà ngoại nhìn nó như khắc khoải, nhìn má nó yêu thương…

Má lại chạy ra sau nhà để lo cho mấy con lợn, cái máng đã nổi lềnh bềnh, rau cỏ cũng nổi đầy nhưng chỉ còn gần ba phân nữa là ngập luôn chỗ kê mấy tấm ván. Má nó tìm cách kê thêm lên; trời tối quá nên vấp bậc cửa ngã nhào, người ướt như chuột lột; nó và thằng Hòa nhảy vội xuống vất cả cây đèn; để có thể nhanh nhất đỡ được má. Cây đèn phụt tắt, ngôi nhà tối om, sợ quá thằng Hòa thét lên:

– Chị hai thắp đèn lên cho em, tối mù hà.

– Từ từ đừng hối để hai đi lấy bật lửa, nhớ giữ má cho chắc nghen.

Nó quờ quạng đi đến cái bàn thờ cũng vấp phải cái bàn đau điếng mà dám mô kêu, sợ má lo. Không biết cái bật lửa nằm ở đâu rồi nữa, mò mẫm mải không có. Không biết xoay sở thế nào:

– Hiền ơi, Hiền ơi mở cửa cho chú cái con. Nó mừng quýnh như người sắp chết đuối vớ được phao, lội vội ra chỗ loang loáng ánh đèn pin. Má dặn:

– Cẩn thận đó con.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Cửa mở chú ùa vào như gió ngoài kia, nhanh chóng đến bên má nó và thằng Hòa. Chú đưa đèn pin cho nó cầm, dìu má nó trèo lên giường:

– Hiền, con kiếm cho má con bộ đồ khô, lấy khăn lau khô cho má rồi thay đồ chứ không nhiễm lạnh là mệt lắm đó!

Nó răm rắp làm theo. Chú Cam vòng ra sau nhà; kiểm tra mấy con lợn, nước bắt đầu chấm chân chúng nên kêu réo inh ỏi. Chú bồng từng con một để lên cái bàn kê trước bàn thờ; kiếm thêm gạch kê ván lên cho cao để khỏi ngập. Trong chốc lát mấy chú lợn đã có nơi ăn ngủ qua bão rồi; mắt ti hí nhìn chú như biết ơn. Bội gà chú cũng cột lên cao.

Hình như có bàn tay đàn ông nên mọi việc nhanh chóng giải quyết. Mưa càng lớn, gió càng thổi mạnh; mấy miếng tôn bị xé toạc, ném tứ tung trong không trung; chỗ đó nước ào ào như thác nhỏ. Đâu vào đó, chú lại lôi bật lửa ra thắp sáng căn nhà; ánh sáng le lói trong đêm gió bão của ba mẹ con. Chú kiểm tra lại giường chiếu cho chắc chắn; rồi bảo ba má con nó cứ ngồi yên trên đó.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

– Thắm đừng có xuống nữa, giữ gìn sức khỏe để còn dọn dẹp. Nhà mình còn đỡ chứ một số nhà đã tốc mái; có người tiếc của nên ra nhặt tôn nên cũng có bị thương đấy; nhưng may là nhẹ.

Má nó nghe lời nên không nhúng chân xuống nữa.

– Anh cũng lên đây ngồi cho ráo người đi.

Chú Cam hơi sững lại, rồi ngượng ngùng trèo lên cái giường được kê chót vót, nhìn chú luống cuống thấy mà thương. Bình thường chú hay tránh mặt má con nó mà sao hôm nay lại nhiệt tình quá. Nó ngồi sát lại:

– Sao con thấy chú hay tránh mặt má con với chị em con rứa, bộ chú không hài lòng việc gì à?

– Mô có, tại chú ngại.

– Tại sao phải ngại hả chú?

– À tại vì má của Hiền…

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Má nó nghiêm mặt nhìn nó nên nó chỉ hỏi lí nhí:

– Mà sao con thấy chú sống có một mình rứa; bộ chú sợ phụ nữ à! Mà chú với má con là bạn thân phải không ạ?

– Con nhiều chuyện quá Hiền nghen. Má lên tiếng chứ không im lặng nữa.

– Thực ra cũng có đám quen nhau gần cưới rồi; nhưng trong lòng chú không thể quên được hình bóng người xưa; nên người ta cũng bỏ chú đi.

– Ồ thì ra vậy? Mà người xưa của chú má con có biết không?

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Má nó nạt ngang:

– Tò mò quá Hiền, chuyện riêng của người ta sao cứ tọc mạch thế? Đúng là hư quá nghe!

– Lúc chia tay chú cũng buồn nên uống rượu giải sầu, buồn cho tình duyên lận đận. Đôi khi chú hận đàn bà, nên chắc vậy mà ở giá đến giờ. Không biết ai hiểu nỗi lòng của mình…

– Chính vì đa sầu đa cảm như vậy mà suốt đời chẳng có bến đỗ bình yên. Má nó tự dưng thở dài.

– Thắm có biết tui khổ lắm không mà còn móc nghéo tui vậy? Phải chi ngày xưa tui mạnh dạn hơn chút nữa thì đâu…

– Ủa sao hai người nói chuyện con cứ tưởng má hiểu chú Cam ghê nhỉ, lạ thiệt, hồi tối hỏi thì… Ui da đau! Nó bị má cốc cho cái đau điếng.

Chú Cam lại cười hiền:

– Má cháu không hiểu chú thì còn ai hiểu được nữa.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Nó quay sang nhìn má như dò hỏi. Nhưng chẳng có câu trả lời khi nhìn má tỉnh queo; xem lời nói của chú như một lời đùa. Không gian lại im ắng, thằng Hòa co ro ngủ từ lúc nào. Nó nhìn lên bàn thờ, mắt ba nó như cười với nó. Chú Cam thì nhìn má nó, còn má nó thì lên nóc nhà; như lảng tránh cái nhìn mà trong lòng nó như một câu hỏi…

Sự im lặng trong gian nhà để nghe tiếng gió tiếng mưa, tiếng kêu não nề của côn trùng. Mưa cũng không còn nhiều;  gió cũng đỡ thổi mạnh, chú Cam phá tan bầu không khí:

– Gió đừng rồi, chắc nước không lên nữa đâu mà bắt đầu rút. Tui đi quanh xóm xem thử thế nào. Nhớ có buồn ngủ cũng đừng ngủ nghen, chờ nước rút bớt rồi tạt bớt bùn non đi, lát nữa tui quay lại.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Chú nói xong thì xách đèn đi ngay; chẳng cần má nó đồng ý hay nghe không nữa. Chú bước nhanh ra khỏi nhà. Má nó dặn theo: Anh cẩn thận đó!

Đến sáng nước bắt đầu rút, trời quang đãng nếu không nhìn vào cảnh vật; thì không nghĩ rằng đêm qua có bão. Má với nó bắt đầu hì hục dội bùn, thằng Hòa phụ với chú Cam đưa những chú lợn về “dinh thự” của mình, mái bị tốc một góc.

Chú Cam xoắn tay vào việc, vậy là lợn có mái mới. Chái bếp có vẻ cũng không đứng vững nữa, xiêu vẹo làm sao. Nhà nó không có hư hại chi nhiều.

Còn xóm làng thì tiêu điều sau bão: cây cối ngã rạp, nhất là chuối dù được đưa cây vào chống; nhưng vẫn không chống chọi với sức gió; ruộng vừa xuống giống đã ngập úng hết, hoa màu hư hại nhiều; nhưng may là không có thiệt hại về người, chỉ có người bị thương nhưng không nghiệm trọng.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Mọi người ai cũng bắt tay vào dọn dẹp, sửa sang lại nhà cửa. Tôn dù rách vẫn được tận dụng triệt để, vườn tược cũng đâu vào đó. Chái bếp được chú Cam lợp lại, trông vững chắc, kiên cố.

Ủy ban xã cử người đi tìm hiểu tình hình xem thiệt hại ra sao để kịp thời khắc phục. Nhà nó cũng được cấp tôn, mì tôm; và một số thóc giống cho vụ mới sau bão. Cả xóm, cả làng chung sức lại giúp đỡ nhau, nó cảm nhận được tình người trong bão; và sau bão. Nhà cửa nó đã có bàn tay chú Cam và mấy chú trong xóm giúp; nên nhìn sao “khang trang” thế.

Mấy chú cùng làm chọc má nó: “Ren bên nhà thằng Cam rộng rinh mà mấy mẹ con Thắm không qua trú ngụ;  lỡ có bề gì thì… thì lụt lại chắc luôn”. Má nó đỏ mặt: “Nhà mình có, ở được mà sao phải qua nhà người khác hả anh?” “Ừ thì nó không được kiên cố; nên có người lo sốt vó luôn, ăn ngủ có yên mô;  đi vòng vòng quanh xóm nhưng tâm lại để ở đâu á”. Chú Cam cặm cụi làm chẳng nói chi, chỉ cười hiền khô.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

– Hiền ơi, nước nửa buổi xong chưa con? Chú Cam hỏi vọng xuống

– Dạ xong rồi chú, con dọn ra luôn nha!

Mấy chú kia cười chọc: “Ủa cái Hiền là con của mày bao giờ mà lại gọi ngọt xớt rứa trời”, “ À Thắm ơi! Thằng Cam làm lễ nhận con bao giờ mà dám gọi con người khác như gọi con mình kìa!”

Má nó lại làm thinh. “Thôi làm nhanh lên; rồi còn qua mấy nhà bên cạnh nữa kìa, ở đó mà dở hơi… Làm mệt mà cứ…”. “ Có vậy mới vui, haha”. Tiếng cười giòn tan mang theo nắng ấm trải đầy khắp xóm làng.

Hai chị em nó cũng tham gia với đoàn thanh niên của xã dọn dẹp môi trường; đi tuyên truyền về giữ vệ sinh nguồn nước, vệ sinh an toàn thực phẩm, phòng bệnh tật… Những ngày hè cũng dần trôi qua, nó sắp quay lại trường rồi; thằng Hòa cũng chuẩn bị vào năm mới. Một mùa hè vất vả; nhưng nhờ vậy nó mới biết trong lòng má nhớ ai rồi! Đôi khi nó tự trách mình quá vô tâm; khi không biết má suy nghĩ về cái gì, cần gì… Nó và thằng Hòa đã lên kế hoạch cho tương lai.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Làng quê đã dần hồi phục, dù còn nhiều vất vả; nhưng qua đó nó biết được tình người khi “bão sớm” như thế nào; cảm ơn cơn bão đã cho nó gỡ rối những hoài nghi và để chị em nó có quyết định đúng nhất; dành tình yêu thương cho má nó nhiều nhất… Hết hè nó trở lại trường, mới có hai ngày là nó nhận thư của thằng Hòa; bàn bạc chủ nhật tới phải về cho bằng được… Cuộc gặp gỡ bí mật giữa ba người; đã diễn ra mà má nó không hay biết, chỉ biết sáng đó hai chị em chở nhau đi dạo thôi, ai dè…

– Má nè! Con có chuyện muốn nói…

Thấy nó ngập ngừng má nó đâm ra lo:

– Chi con, thiếu tiền đóng học phí hả?

– Dạ không phải đâu má, chuyện ni nói ra má không được la hai chị em con nhiều chuyện nha thì con mới dám nói!

– Nói má nghe thử có lọt không nào!

– Má còn thương chú Cam không, nói thiệt với con nghen!

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Má trố mắt ngạc nhiên:

– Con biết má vẫn còn thương chú và chú cũng rất thương má; thế sao hai người không cùng nhau chia sẻ những khó khăn trong cuộc sống.

– Má…

– Con biết má lo cho hai chị em con; nhưng rồi tụi con cũng sẽ lớn lên cũng lập gia thất, lỡ lấy chồng xa hay lấy vợ xa; lúc tuổi già ai chăm sóc…

Má nó nhìn đăm đăm lên bàn thờ, thở dài:

– Chuyện đã qua lâu rồi, chắc thôi đi…

– Sống như má với chú con thấy khổ quá, sao cứ dối lòng làm gì. Con thấm thía câu nói của chú Cam nhất “Má cháu không hiểu chú; thì còn ai hiểu được nữa”. Tụi con chỉ mong má hạnh phúc.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Thằng Hòa ngồi im re nãy giờ mới lên tiếng:

– Hai chị em con đã bàn bạc hết rồi, có nói chuyện với chú Cam. Má đừng để chú đợi hoài tội nghiệp. Con không hiểu lắm về mấy chuyện này nhưng má hạnh phúc là tụi con cũng hạnh phúc nữa.

– Để má suy nghĩ lại đã.

– Má cứ nghĩ đây là nguyện vọng chính đáng của tụi con mà chấp nhận lương duyên dang dở của hai người nhé! Hãy đem đến hạnh phúc cho nhau.

Má nó đã khóc rất nhiều nhưng không phải khóc vì đau khổ mà khóc vì hạnh phúc…

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Mấy năm sau nó ra trường đi làm, lấy chồng trên phố. Thằng Hòa cũng vào đại học. Má nó và chú Cam đã về chung một nhà. Cái nhà cũ của chú; chú nói để dành cho thằng Hòa lúc lấy vợ. Từ ngày có chú Cam; nhà cửa của nó luôn vững chắc, khang trang hơn, đẹp hơn.

Công nhận chú khéo tay lắm; phía trước nhà luôn có những luống hoa, hàng rào có dây bìm bìm bao quanh; rượng đồng luôn tươi tốt. Má nó ngày càng trẻ đẹp ra, mỗi lần về quê có người lại chọc: “Không khéo má con trẻ hơn con chừ đó Hiền nghe; biết mô bả sản xuất ra thằng Hòa em nữa đó”. Nó cười, ánh mắt long lanh.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Mọi người trên phố mỗi khi thấy chú Cam với má lên thăm vợ chồng nó luôn tấm tắc: “Con gái giống bố như đúc, hiền hậu, giỏi giang… nhà có phúc lắm…”. Chú lại cười hiền khô như dạo nọ. Con trai nó thì cứ bảo ông ngoại làm ngựa cho nó cưỡi; miêng bi bô suốt ngày gọi “ông noại”; còn ông ngoại thì “giỏi nha, ít bữa về quê ngoại dắt ra đồng thăm lúa nghen”.

Má nó thì rạng ngời hạnh phúc. Nó thầm cảm ơn “bão sớm” vì giúp nó có người ba tuyệt vời như thế này. Nó là đứa giàu có nhất trên thế gian rồi.

Tác giả: Phạm Mỹ Liên
Tiếp Thị Gia Đình