Cuộc thi Truyện ngắn TTGĐ 2018: Anh có muốn bay cùng em không – tác giả Ngô Trang

Mời bạn đọc thưởng thức truyện ngắn Anh có muốn bay cùng em không? của tác giả Ngô Trang. Tác phẩm dự thi cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

Tác phẩm dự thi Vòng sơ khảo cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018. Mời bạn đọc thưởng thức và đừng quên Like bình chọn để tác giả có cơ hội bước vào vòng Chung kết nhé!

Giải thưởng cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018 vô cùng hấp dẫn; cho những tác giả chiến thắng. Trong đó, giải đặc biệt lên đến 15.000.000 đồng cùng nhiều phần quà từ nhà tài trợ.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Nếu phải nghĩ về một điều gì đó thật buồn, để lòng trùng xuống và đôi chân chạm lại vào mặt đất; Diên luôn nghĩ đến việc có một ngày nào đó, con Kì Kì sẽ chết.

Kì Kì là con rùa nhỏ Diên mới mua từ khi chuyển đến thành phố này. Giữa những người xa lạ, Diên chỉ nói chuyện; bầu bạn và tâm sự với nó. Đôi khi, Diên nghĩ rằng việc đó thật độc ác và có lỗi với Kì Kì, dù chỉ là trong ý nghĩ.

Thế nhưng, đó là điều mạnh nhất đủ buồn để Diên cảm thấy muốn khóc, và nhờ đó, cô có thể hạ người xuống dần.

Diên nhớn nhác nhìn xung quanh, vì quá tập trung nghĩ đến Kì Kì; nên cô không biết rằng mình đã lỡ dừng chân ở giữa đồng cỏ rộng; xa xa là con đường trải nhựa với hàng thông hai bên.

Muốn bắt được xe về cô phải đi bộ ra tận đó. Chỗ này có lẽ cách thành phố phải vài chục cây số. Diên không biết mình vừa bay trong bao lâu nữa.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Còn lúc này, xung quanh Diên chỉ có cỏ với cỏ, cỏ cao ngang đầu gối; đôi chỗ những bông cỏ già hoa nở trắng phơ phác. Nhưng ít nhất, lần này, không có ai nhìn thấy cô cả. Nếu không có lẽ người ta đã hét lên thất kinh đầy sợ hãi khi thấy một cô gái từ trên trời rơi xuống theo đúng nghĩa đen.

Trời đang tối dần, Diên đi mỏi chân mới ra được đến con đường mòn nhỏ giữa đồng. Diên ngồi phệt bên vệ đường, cô nhìn về hai phía đều thấy xa lơ xa lắc. Và giờ, chẳng còn ý nghĩ nào đủ vui vẻ khiến cô có thể bay lên một lần nữa.

Xịch!

Một chiếc xe máy đỗ ngay cạnh cô. Diên vội vàng đứng dậy, phủi bụi và lá cỏ khô bám trên quần áo. Người thanh niên trẻ gỡ chiếc mũ bảo hiểm cỡ lớn trùm kín hết cả đầu và mặt ra, vừa ngoái nhìn quanh quẩn.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Vẻ mặt anh ta vô cùng kinh ngạc khi thấy Diên ở đây. Để chắc chắn là mình không nhìn nhầm anh ta dụi mắt một lần nữa rồi mới hỏi:

-Sao cô lại lọt được vào đây ?

-Ơ, tôi, tôi thích thì tôi vào thôi.

Dường như anh ta chờ cách trả lời khác.

-Cô vào đây bằng gì vậy? Hay từ trên trời rơi xuống hả?

Diên nhặt mấy cái cỏ may găm vào quần đang xiên vào da khó chịu:

-Vâng !

-Hả ?– anh ta hỏi hốt hoảng hỏi lại

-À, không, ý tôi là, tôi bị lạc vào đây tôi …tôi…

-Lạc? lạc được vào đây cũng là kì tích đấy

-Tôi thích thì tôi đi vào đấy, có sao không ?

Người thanh niên cười lớn, lấy tay hất tóc phía trước ra sau. Anh ta có nụ cười rất duyên

-Sao trăng gì chứ? Chỉ là .. tôi e là cô đi lạc hơi lâu đấy.

-Anh có thể cho tôi đi nhờ ra đường quốc lộ không?

Diên vừa nói vừa chỉ ra đường trải nhựa mãi phía xa xa, nơi có đồi thông và con đường nhỏ bao quanh chạy xuống chân đồi.

-Quốc lộ hả, nó ở đằng kia, anh ta chỉ ra phía sau lưng – ngược chiều với tôi. Mà giờ tôi phải về – anh ta chỉ hướng ngược lại

-Tôi phải ra đường để bắt xe, anh có thể – Diên cố nài nỉ

-Không, tôi phải về đây, trời sắp tối. Cô đến đây bằng gì thì tự về đi .

Diên có vẻ cáu với anh chàng khó tính này :

-Không lẽ tôi bay chắc – Diên buột miệng nhưng lại vội kìm lại vì biết mình lỡ lời

– Được, cứ bay đi nếu cô muốn ..Còn tôi, tôi phải về đây !

Anh ta nổ xe và có vẻ như định đi ngay thật. Nhưng anh ta chợt quay lại:

-Mà giờ này chưa chắc đã còn xe khách chạy nữa đâu, nếu cô không ngại ..- Anh ta chỉ về phía cuối con đường mòn- Thì về tạm nhà tôi.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Diên nhìn trời sắp tối. Cô không thích bay bổng vào buổi tối tí nào và để đi bộ bây giờ thì càng không. Diên gật đầu đại. Đến khi ngồi yên vị sau xe anh ta, Diên vẫn thấy quyết định của mình thật mơ hồ.

Chiếc xe máy rồ ga rồi phóng đi. Qua một khúc ngoặt, một ngôi nhà gỗ nhỏ hiện ra phía cuối đường. Diên hiểu vì sao anh ta ngạc nhiên khi thấy cô lạc vào con đường này. Bởi vì đó là con đường được làm riêng chỉ dẫn vào duy nhất ngôi nhà gỗ .

Trong khi anh ta đang lạch xạch mở khóa ngôi nhà, Diên nhìn quanh và bắt đầu hối hận vì quyết định của mình. “Ở đây đồng không mông quạnh, lỡ có việc gì mình biết cầu cứu ai ?”

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Diên nhìn điện thoại, chẳng có vạch sóng nào cả nhưng cô vờ như mình có điện thoại, rồi còn nói lớn tiếng cố tình cho anh ta nghe thấy:

-Ờ, Vy hả, mình đang ở trên chỗ đồi thông ý, mình bị lạc. Mình sẽ ở lại đây qua đêm mình …

Anh ta ném cho Diên cái nhìn lạnh lùng rồi nói:

-Cô nói chuyện với ai đó, ở đây đâu có sóng điện thoại.?

Diên tẽn tò nhét điện thoại vào túi quần rồi đi vào nhà.

Trong căn nhà nhỏ, đồ đạc đều bằng gỗ và giản đơn.

-Tôi cũng ít lên đây nên.. -anh ta phủi bụi đang bám trên bàn và những đồ vật trong nhà bằng cây phất trần. – nhà hơi bụi.

Diên ngồi xuống ghế, ánh mắt vẫn chưa hết tò mò:

-Tôi là Phong. Còn cô.? Anh ta chìa bàn tay ra trước mặt. Diên cười và bắt tay gượng gạo

-Cô yên tâm, tôi không có ăn thịt cô đâu mà sợ, nhìn tôi giống người xấu lắm hả ?

-Không, – Diên buột miệng theo phản xạ .. Chỉ là tôi chưa đến đây bao giờ nên… Diên thành thật.

Anh ta vừa cười vừa rút trong ba lô hai chiếc bánh mì đưa cho Diên một cái.

-May cho cô là tôi mua luôn cả bữa sáng mai. Đây, cô cứ ăn bữa sáng của tôi đi.

Diên cầm lấy. Anh ta kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống, vừa ăn bánh mì ngon lành rồi mới nói:

Còn cô, sao lại tới được đây ?

Thì, tôi nói rồi, tôi đi lạc…

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Nhiều người tới đồi thông đằng kia chơi nhưng… chưa thấy ai đi lạc vào đây bao giờ cả… Nhưng không sao, đằng nào cô cũng ở đây rồi. Ăn xong cô có thể đi ngủ, hoặc là… Anh ta xách ghế ra ngoài hiên ra đây ngồi hóng gió. Có thể ra ngoài này ngồi cho mát.

Diên lặng lẽ ngồi ăn hết ổ bánh mì rồi mới ra ngoài. Anh ta đang ngồi tư lự trên ghế, mắt nhìn xa xăm. Gió thổi vào mát lộng. Phía xa xa phía hàng thông tối thẫm đen lại. Thỉnh thoảng, vài ánh đom đóm lóe lên trong những lùm cỏ.

Diên ngồi xuống chiếc ghế bành. Đêm Diên sẽ không ngủ, anh ta sẽ không làm gì được nếu cô còn thức. Gió hiu hiu mát làm trĩu dần đôi mắt. Cô thiếp đi lúc nảo chẳng biết.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Trong giấc mơ, Diên thấy một cô bé chơi trong vườn hoa,mải mê đuổi theo một chú bướm. Khi chú bướm bay cao lên, đôi chân nhỏ chạy theo rồi hẫng nhẹ, nâng dần, nâng dần theo cánh bướm.

Tiếng trẻ cười khanh khách. Tiếng người mẹ hét lớn hốt hoảng. Những người xung quanh nhìn hai mẹ còn họ như những kẻ quái đản và kì dị.

Cô bé cứ bay cao dần, cao dần, cho đến khi chú bướm nhỏ vuột khỏi hẳn tầm tay, cô bé thất vọng buông tay; lúc đó, cô mới từ từ hạ xuống mặt đất. Người mẹ ôm chầm lấy cô con gái nhỏ, bà hôn rối rít lên tóc; lên bàn tay,lên mắt, lên gáy, lên tóc con gái. Và họ chuyển nhà ngay ngày hôm sau.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Diên loáng thoáng thấy những nơi hai mẹ con cô đã chuyển đến và đi. Bất cứ nơi nào, khi Diên không kìm được mình; để lộ khả năng của bản thân là mẹ cô lại phải chuyển nhà. Khi Diên ngây ngô hỏi mẹ “Vì sao con lại không thể cho người khác biết được khả năng này của mình?”

Mẹ hay ôm cô vào lòng :

-Khi con không giống như những người khác, thì dù khả năng đó có là gì, người ta cũng sẽ coi con là kẻ lạc loài kì dị. Họ sẽ hắt hủi và chửi bới con. mẹ chỉ muốn con lớn lên như một đứa trẻ bình thường.

Diên hiểu rằng mẹ không nói đùa chút nào khi một lần, có thằng bé khi thấy Diên bay lên, đã lấy đá ném vào cô “ Đồ phù thủy, đồ yêu tinh! ”.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Sau câu nói khiến Diên tổn thương đó, cô ngay lập tức hạ xuống mặt đất. Dù mẹ con cô đã lại phải chuyển đi ngay ngày hôm sau, nhưng lời chửi bởi của thằng bé khiến Diên buồn một thời gian dài.

Và khi buồn, cô chẳng thể nào bay nổi. Nhưng chỉ cần được bay lên, chen mình vào những đám mây trắng bồng bềnh; trên đầu là trời xanh ngắt, xung quanh là gió mát; phía dưới là khoảng rộng đến bao la, Diên lại quên đi mọi hắt hủi, mọi chửi bới, mọi nguyền rủa của người đời dành cho mình.

Diên tỉnh dậy, trời đã sáng bảnh tử bao giờ. Cô vẫn ngồi trên chiếc ghế bành lớn nhưng trên người có đắp chiếc chăn mỏng.

Phong đang ngồi trên xe máy trước nhà chờ đợi. Không khí buổi sớm thanh sạch và nhẹ nhõm.

Diên đứng cạnh cột gỗ, cô hít căng mùi cỏ tươi ngai ngái, mùi gỗ thông; mùi của những bông cúc dại ngoài đồng cỏ đưa vào. Cô lấy tay bám vội vào cột gỗ khi thấy chân mình nhẹ bâng, tựa hồ như muốn nâng khỏi mặt đất.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

– Đi thôi, tiện hôm nay xuống thành phố tôi sẽ đưa cô vào đó luôn.

– Ngoài quốc lộ không có xe chạy qua hả anh ?

– Có, nhưng một ngày chỉ có hai chuyến thôi và cô đã lỡ mất chuyến buổi sáng rồi.

– Vậy, đi cùng thế anh có phiền không ?

– Nếu cảm thấy phiền tôi đã không cho cô đi cùng.

– Cảm ơn !

Diên nói khẽ rồi leo lên phía sau xe; ngoan như một con mèo nhỏ.

– Cô về chỗ nào nhỉ ?

– Anh cứ cho tôi xuống quán cà phê The Light, ngã tư đầu thành phố

– Chiếc xe bắt đầu phóng đi. Phong ngoái đầu lại

– Cô cứ bám vào cho vững, lát nữa còn cua xuống đèo. Yên tâm, tôi không ăn thịt và cũng không tính tiền hao mòn quần áo đâu.

Diên nhẹ bám vào áo của Phong.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Đúng như lời Phong nói, dù Phong đã đi khá chậm nhưng đến những đoạn cua xuống chân dốc; Diên chỉ muốn rơi người khỏi chiếc xe máy. Vì thế ban đầu, cô chỉ bám hờ vào hai bên áo của Phong; nhưng những lúc vào khúc ngoặt, cô nhắm mắt lại, tay cũng siết chặt dần lúc nào chẳng biết.

Khi áp mặt vào lưng Phong, Diên cảm tháy sự thân thuộc đến kì lạ. Áo anh đầy mùi cỏ tươi và mùi cúc dại. Mùi của cánh đồng cỏ trước căn nhà gỗ.

Từ lâu rồi, cô quen với việc lướt đi nhẹ nhàng cùng gió; cùng nắng nhưng ngồi sau xe với một người con trai như thế này; đây là lần đầu tiên. Diên luôn sống trong đơn độc để giữ được bí mật của mình.

– Lát nữa, cho phép tôi mời anh một cốc cà phê nhé; coi như để cảm ơn đã cho tôi đi nhờ.

– Được. Phong đáp lại vẻ bằng lòng.

Đoạn đường còn lại, Diên không nhớ đã nói những gì, chỉ biết; người Diên lúc nào cũng nâng nâng chỉ muốn bay lên.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Đến nơi, hai bàn tay Diên đỏ ửng cả lên vì ghìm mạnh để giữ mình lại yên xe trong suốt cả chặng đường.

Phong vừa cầm ly cà phê trong tay vừa nhìn Diên. Cô đang tranh thủ lau dọn bàn ghế trong quán.

– Cô nặng bao nhiêu kí thế?

– Sao anh hỏi lạ vậy ?

– À, vì cả đoạn đường chở cô, tôi thấy nhẹ như cọng lông vậy, không giống đang chở người gì hết cả. Nói thật, chốc chốc tôi lại phải ngoảnh lại nhìn xem có phải chở ma nữ không ?

Diên phá lên cười lớn. Phong gãi gãi đầu ngại ngùng

– Tôi nói thật đấy. Từ hôm qua đến giờ, việc cô xuất hiện đột ngột, rồi khi cô nói cô ở dưới thành phố, tôi đều bán tín bán nghi vì tôi ở đây cũng lâu rồi mà chưa có gặp bao giờ. Cho đến khi cô ngồi sau xe, cảm giác nhẹ bẫng vậy. Trước kia tôi từng nghe mấy ông chú của tôi bị ma nữa trêu ghẹo.

– Vậy chứ ma nữ có biết pha cà phê không ?

– À, giờ thì tôi tin cô là thật rồi.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Diên cười buồn. Có lẽ, nếu biết cô có thể bay lên mỗi khi hạnh phúc; anh cũng sẽ coi cô là con ma, là quái vật, là đồ kì dị như mẹ đã từng nói.

Cũng vì người ta nhìn thấy cô bay lên mà cô bị ném đá, bị xua đuổi. Đến thành phố nhỏ này, với quán cà phê nhỏ chỉ đủ sống qua ngày; làm bạn với con rùa nhỏ, cô chủ yếu ở trong nhà, ít khi đi ra ngoài vì không muốn để lộ bí mật của minh. Cô chỉ muốn sống cuộc sống yên ổn.

Phong đến quán cà phê của Diên đều đặn hơn. Mỗi khi bên cạnh Phong; Diên chỉ muốn bay lên, côn luôn phải níu tay mình vào cột nhà, vào chiếc bàn. Cô đã nghĩ đến việc sẽ lại rời bỏ nơi đây; nhưng cô không thể giấu anh. Không thể nào yêu một người mà giấu giếm người ấy về chính con người mình.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Mỗi khi gần anh, nói chuyện với anh, cười với anh Diên lại chỉ muốn bay lên. Mỗi khi hai người cùng nằm dài trên đồng cỏ và ngẩng mặt lên trời; cô thường kể về những chuyến phiêu lưu cùng mây gió của mình; và nói với anh đó là điều cô tưởng tượng. Còn Phong luôn thích thú lắng nghe những câu chuyện đó.

Nếu như cô có thể vứt bỏ khả năng của mình; để mãi mãi không bao giờ bay bổng nữa vì anh. Nhưng đó là con người cô và cô chẳng thể nào chối bỏ nó.

– Em sẽ chuyển đi. Diên mở lời

– Ủa, sao vậy ?

– Vì .. em .. em có điều chưa thành thật với anh

– Trừ việc em là một ma nữ, còn những chuyện khác không có gì quan trọng cả. Phong cười

– Nhưng nếu em là một ma nữ thật thì sao?

Phong vươn người qua bàn, nhìn sâu vào mắt cô:

– Vậy thì … vậy thì anh phải chuyển qua yêu một ma nữ thôi !

Diên giận dỗi đứng lên đi ra khỏi bàn. Phong vội chạy đuổi theo.

– Anh đùa chút thôi, làm gì mà giận nhanh thế!

Phong nắm tay kéo tay Diên lại. Anh ôm cô vào lòng.

– Em phải đi thật sao?

Phong đã từng nghe Diên kể về nhiều lần chuyển nhà. Nhưng anh chưa bao giờ biết vì sao cả. Khi nghĩ rằng đó là bí mật không thể nói thì anh hoàn toàn tôn trọng cô. Diên gật đầu.

– Em sẽ lại đi, sau khi nói cho anh biết bí mật này.

Phong cúi xuống và đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Diên. Cô đẩy Phong ra. Anh im lặng chờ đợi.

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

Diên, không biết phải nói gì để Phong hiểu. Vì sao, cô không dám hôn anh. Vì sao, cô dám để anh ôm trong vòng tay.

– Anh, anh có muốn bay cùng em không?

Diên lấy hết can đảm để nhìn sâu vào mắt Phong và hỏi.

Phong dường như còn chưa hiểu hết điều Diên vừa nói. Diên kiễng chân, đặt tay lên vai anh, một tay giữ lấy eo. Môi cô chạm môi anh. Sau hơn 5 giây, Diên biết rằng chân mình đang nâng nâng dần khỏi mặt đất.

Khi Diên mở mắt ra, Phong đang nhìn cô đầy kinh ngạc. Cả hai lại nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.

Phong buông tay cô đầy kinh ngạc.

– Giờ anh đã hiểu vì sao em luôn chỉ có một mình, vì sao em không dám yêu anh?

Phong kéo nhẹ Diên vào lòng;

– Anh không sợ. Tình yêu của anh có thể khiến em bay lên nhưng tình yêu của anh cũng đủ nặng để níu em lại mặt đất này

– Anh không sợ, không ghét bỏ em sao ?

– Chỉ vì em có thể bay sao?, Phong nhìn cô ngạc nhiên

Diên mím môi gật đầu.

cuộc thi truyện ngắn tiếp thị gia đình 2018 cuoc thi truyen ngan tiep thi gia dinh 2018

(Cuộc thi Truyện ngắn Tiếp Thị Gia Đình 2018)

– Ngốc ạ! Nói cho em biết một điều, vào cái ngày chúng ta gặp nhau, anh đã chạy xe máy cả mấy chục cây số để đuổi theo một cô gái bay lơ lửng. Anh đã mất dấu cô ấy khi đến gần đồi thông. Anh đã nghĩ hẳn điều mình thấy là ảo giác. Cho dến khi gặp em ngồi bên vệ cỏ ven đường.

– Anh?, Diên ngạc nhiên – Vậy là anh đã biết tất cả

Phong gật đầu.

– Anh đã nói rồi, chỉ cần em không phải là ma nữ, thì anh sẽ luôn yêu em.

Diên sà vào đôi tay của Phong và khóc.

Cô thấy cả mình và Phong đều đang bay lên. Lần đâu trong đời, cô có thể bay lên dù nước mắt đang rơi. Vì đó là nước mắt của hạnh phúc.

Tác giả: Ngô Trang
Tiếp Thị Gia Đình